[Password] – Câu hỏi gợi ý

[Password] – Câu hỏi gợi ý

Mình đã từng rất phân vân về chuyện này, nhưng sau một số vấn đề xảy ra, từ ngày 24.08.2014, mình bắt đầu đặt pass cho truyện. Mình không có yêu cầu nào đặc biệt, các bạn làm theo giúp mình nhé:

– Truyện trong wordpress nhà mình edit hoàn toàn vì sở thích và phi lợi nhuận. Mình edit trước tiên là vì mình thích;

– Bạn nào muốn nhận pass thì cảm phiền làm theo những thao tác này giúp mình nhé. 

Read more

[Thư Tình Của Ramesses] – Chapter 40

[Thư Tình Của Ramesses] – Chapter 40

[THƯ TÌNH CỦA RAMESSES]

Tác giả: Hải Thanh Cầm Thiên Nga

Chapter 40: HÔN LỄ (TRUNG)

[Nguyên]

Mộ quý tộc không xa Medinet Habu lắm, nằm trên một đỉnh núi, dưới chân núi có một thôn nhỏ, toàn là nhà giống như hộp diêm.

Ba người vừa xuống xe thì có một bầy con nít chạy tới chào bán. Cù Bắc Thần vừa nói không mua đâu, vừa bàn thời gian với lái xe, kéo Long Thiếu và Hạ Hi lên núi.

Mộ được phân bố rải rác khắp cả núi, từ dưới núi nhìn lên thấy hoa cả mắt. Tính ra trên này không có nhiều khách du lịch như những địa điểm nổi tiếng khác, Cù Bắc Thần đã quen thuộc với này lắm rồi, đưa Hạ Hi và Long Thiếu tới mộ thất mà họ muốn tham quan nhất.

Phong cách của mộ quý tộc hoàn toàn khác với Thung lũng của các vị Vua hay Thung lũng các Hoàng hậu. Những bức bích họa trên tường cũng không vẽ nhiều thần linh ma quỷ mà chủ yếu vẽ những cảnh sinh hoạt của con người. Tuy đều là những cảnh tương tự, Hạ Hi từng tham quan mộ quý tộc ở Aswan nhưng mà mộ ở Luxor trông tinh xảo và phong phú hơn nhiều. Read more

[Thư Tình Của Ramesses] – Chapter 39

[Thư Tình Của Ramesses] – Chapter 39

[THƯ TÌNH CỦA RAMESSES]

Tác giả: Hải Thanh Cầm Thiên Nga

Chapter 39: HÔN LỄ

[Nguyên]

­Ban ngày gặp nhiều chuyện như vậy, buổi tối, Cù Bắc Thần ngủ một giấc thẳng cẳng tới sáng, khi tỉnh lại thì đã sắp chín giờ.

Anh nhìn đồng hồ, cảm thấy sửng sốt, đã lâu rồi chưa dậy trễ như vậy. Mãi đến khi đưa tay đụng vào miếng băng gạc trên trán thì mới lại chuyện hôm qua.

Có cây nhiệt kế thủy tinh được lặng lẽ đặt trên bàn, Cù Bắc Thần nhìn nó, để đồng hồ bên cạnh rồi duỗi người.

Ở trên cái giường khác, Long Thiếu vẫn đang ngủ lăn quay, say như chết.

Đồ con lợn. Read more

[Thư Tình Của Ramesses] – Chapter 38

[Thư Tình Của Ramesses] – Chapter 38

[THƯ TÌNH CỦA RAMESSES]

Tác giả: Hải Thanh Cầm Thiên Nga

Chapter 38: SỰ CỐ

[Nguyên]

Hạ Hi và Long Thiếu rất lo, vội vàng chạy tới công trường.

Trên đường đi, Long Thiếu gọi điện cho Cù Bắc Thần mà luôn là Nader bắt máy, ông ta cũng không thể mô tả chi tiết được, chỉ bảo rằng lúc dỡ lều, Cù Bắc Thần bị cột đập trúng đầu. Long Thiếu hỏi mức độ nghiêm trọng thì Nader chỉ nói rằng ông ta cũng không rõ, Cù Bắc Thần đã được Basil đưa tới bệnh viện gần đó rồi. Anh làm rớt di động ở công trường, Nader cũng đang chạy tới bệnh viện.

Long Thiếu lại gọi cho Basil, hỏi địa chỉ rõ ràng, sau đó lập tức bảo tài xế đổi tuyến đường.

“Bị đập vào đầu ư?” Hạ Hi sốt ruột hỏi, “Sao lại có thể như vậy?” Read more

[Đấu Trí] – Chương 44

[Đấu Trí] – Chương 44

– ĐẤU TRÍ –

Tác giả: Mâu Quyên (Kỷ Viện Viện)

CHƯƠNG 44

BẠN CÓ BIẾT QUY TẮC CỦA LỰC HẤP DẪN KHÔNG?

Từ hồi mười lăm tuổi thì tôi đã bắt đầu chú ý đến chuyện này:

Lúc đó tôi mới học lớp tám, đạp con xe bồ câu màu xanh lá cây số 24 đã dùng được sáu bảy năm, yên sau đã tróc hết lớp sơn vì lúc nào cũng kẹp cặp sách, nhìn mấy đứa bạn nữ khác đạp xe đạp mini cho nữ màu xanh lam, màu tím hoặc hồng nhạt, vành nan hoa bằng nhựa mà cảm thấy cực kì hâm mộ. Vì từ nhỏ được dạy không phải cái gì cũng đòi ba mẹ mà được, nên khi không tìm ra được lí do nào để mang cái xe đạp bồ câu vẫn còn xài tốt, mỗi ngày, tôi chỉ biết tự tưởng tượng về chiếc xe đạp mới của mình: Nó có màu tím, nan hoa bằng nhựa, trước cổ xe có rổ để tôi có thể bỏ cặp sách và cà mên vào, sau đó có thể chở bạn thân của mình đằng sau, lúc tan học tôi muốn đạp thật nhanh, hi vọng cậu bé có khuôn mặt trắng trẻo mà mình thích có thể nhìn thấy cái xe mới của tôi… Sau hai, ba tháng mong nhớ ngày đêm, vào tháng 11 năm 1995, vào buổi tối sinh nhật, khi tôi vừa đi học về, mới mở cửa nhà thì đột nhiên nhìn một chiếc xe đạp mới đang chờ sẵn từ lâu, nó có màu xanh tím, giỏ xe màu đen, nan hoa bằng nhựa, yên sau rất cao, nhìn rất xinh và chắc chắn, giống như một con nai kiêu ngạo — đây là món quà sinh nhật mười lăm tuổi mà ba mẹ tôi tặng cho – Tôi chưa từng nói với ai rằng mình muốn có một chiếc xe đạp mini mới, nhưng mà đã có được rồi. Read more

[Đấu Trí] – Chương 39

[Đấu Trí] – Chương 39

– ĐẤU TRÍ –

Tác giả: Mâu Quyên (Kỷ Viện Viện)

CHƯƠNG 39

CHỈ CÓ NGƯỜI NGU XUẨN NHẤT MỚI CHO RẰNG TRẺ CON KHÔNG HIỂU CHUYỆN.

Đứa con trai bốn tuổi – Clement của anh hai Roger và chị dâu Andrey tóc vàng mắt xanh, người gầy gò, giọng the thé của con nít. Lần đầu tiên nhìn thấy nó, có lẽ vì uốn để tôi có ấn tượng tốt với nó mà mẹ chồng đã nói: “Xem kìa, trông nó giống JP hồi bé ghê cơ?” Miệng tôi dạ vâng, trong nlong2 nghĩ bụng, JP nhà tôi hồi bé xinh xắn hơn Clement gấp trăm lần.

Những người từng có kinh nghiệm tranh đấu với trẻ con đều hiểu: Chỉ có người ngu xuẩn nhất mới cho rằng trẻ con không hiểu chuyện. Tụi nó vừa thông minh vừa nhãy cảm với quan hệ của người lớn, tụi nó có một khả năng thiên phú và linh cảm rất mạnh mẽ để lợi dụng người lớn, để đạt được mục đích và dùng sự đáng yêu ngây thơ của mình để trốn trách nhiệm. Nhất là, nhất là là cái đứa thông minh nhạy cảm sau khi được người ta dạy dỗ dẫn dắt nữa.

Lần đầu tiên gặp tôi, Clement trốn sau lưng mẹ nó, mặt cười hì hì, nhưng tỏ ra sợ hãi, cao giọng nhấn nhá, cường điệu hóa tỏ ra dễ thương, “Con không hôn má cô đó đâu, quốc gia của cổ ăn thịt chó. Bọn họ ác lắm.” Read more

[Đấu Trí] – Chương 38

[Đấu Trí] – Chương 38

– ĐẤU TRÍ –

Tác giả: Mâu Quyên (Kỷ Viện Viện)

CHƯƠNG 38

MỘT NẠN NHÂN ĐÁNG SỢ

Tiếc là, cho dù là tôi hay Andrey cũng không thể hoàn toàn không gặp đối phương như đã hi vọng. Trong vài lần tụ họp gia đình sau đó, à hai đề hằm hè lẫn nhau. Vì đã biết suy nghĩ và định kiến của chị ta rồi, tôi không bao giờ chủ động bắt chuyện nữa, chỉ âm thầm quan sát thôi.

Giọng chị ta trầm thấp, nói rất nhanh, hành động cũng lẹ làng. Đa số các trường hợp thì mặt chị đều không có biểu cảm gì, thế nhưng nếu trong nhà có gì thú vị hay trên bàn có ai kể chuyện cười nào thì chị sẽ tỏ ra rất kì lạ, hai mắt vẫn bình tĩnh, khóe môi khi có khi không như đang cười. Vì thế con người này khiến người ta có cảm giác: Chị ta là một người vừa nghiêm túc vừa rầm tính lại rất tập trung.

Một người như vậy, một khuôn mặt như thế dễ khiến người ta chịu áp lực và có khả năng lãnh đạo, mọi người sẽ có ảo giác rồi: Chị ta rất có nguyên tắc, mọi ý kiến của chị ta luôn đúng. Dù sao thì cũng là một con chiên ngoan đạo lâu năm, nên có một số ngôn ngữ cơ thể như luôn thẳng lưng, hơi ưỡn ngực về trước – tư thế sẵn sàng có thể cầu nguyện cho người khác, cầu phúc cho thế giới bất kì lúc nào, cũng như đang nhắc nhở người khác rằng: Chị ta đang nghĩ cho mọi người. Read more

[Chiêu Hề Cựu Thảo] – Chương 2

[Chiêu Hề Cựu Thảo] – Chương 2

[Chiêu Hề Cựu Thảo]

Tác giả: Thư Hải Thương Sinh

Chương 2: Hề Sơn cuốn · Thúy thân

[NGUYÊN]

Người xanh phỉ thúy, hậu tộc như nhau. Mỹ mạo thích thúy y, ngoại trừ chủ mẫu, còn lại là nam, nhiều vợ đông con, cả đời không đổi. Sống ở Hề Sơn, bản tính thông minh, tính ưa trộm vặt.

–[ Dị nhân tập · quyển bốn · Thái sử soạn ]

Không biết đây là đâu, nhưng bốn phía xung quanh chốn này âm u, sương kết lạnh lẽo. Bốn vách tường chẳng chút ánh sáng, chỉ cảm thấy có gió từ đâu thổi đến .

Thiếu niên mặc bạch y toàn thân vừa phạm sát nghiệp, rốt cuộc cũng được ngủ một giấc an lành. Nỗi đau như bị kim châm khi Tước vương áp chế cứ phát tác vào giữa đêm, lúc trăng treo đầu ngõ. Sự yên tĩnh không còn là gia vị tốt nhất cho giấc ngủ mà trở thành một tình cảnh tuyệt vọng, kêu trời không được gọi đất chẳng xong, bắt buộc chấp nhận tình cảnh khổ ngục này. Read more

[Hiểu Đi Hi Đến] – Chương 90

[Hiểu Đi Hi Đến] – Chương 90

[HIỂU ĐI HI ĐẾN]

Tác giả: Khuyển Thần Khuyển Khuyển

HIỆP 90 – Lâm Nhất Nặc (HAI)

Từ nhỏ Lâm Nhất Nặc đã là một đứa ngốc, người nhà họ Lâm cũng cho là như vậy. Nhưng không phải cô ta ngốc mà vì nhát gan nên không thể không giả ngu.

Mười tuổi trở thành trẻ mồ côi, bạn bè xa lánh, từ một công chúa nhỏ được bố mẹ nâng niu trong lòng bàn tay nay trở thành một đứa trẻ đáng thương không ai cần, thậm chí cũng chả có ai an ủi. Một tháng sau trận hỏa hoạn, cô bị họ hàng đá qua đá lại như quả bóng da, chịu hết mọi sự lạnh nhạt, để rồi tranh thủ khi cô bé đang ngủ thì đưa tới một viện mồ côi ở quê, sau đó chưa từng xuất hiện lần nào nữa.

Đã quen với cuộc sống cơm dâng tận miệng áo đến dưa tay, đột nhiên bị lưu lạc xuống sống cùng với một đám trẻ mồ côi, cô không thể nào thích ứng. Khóc lóc, kêu gào, đập phá đồ đạc là cách duy nhất để cô bé thể hiện cảm xúc bấy giờ, nhưng nay không còn giọng nói dịu dàng dỗ dành của mẹ, cũng chẳng còn cái thơm tới tấp của cha, chỉ mỗi căn phòng phòng tạm giam tối mịt. Read more