[Tiếu Vong Thụ] – Chương 2

[Tiếu Vong Thụ] – Chương 2

《TIẾU VONG THỤ》

– CÂY QUÊN CƯỜI –

Tác giả: Thị Kim

NHỊ – KIẾN MỘC

[Nguyên]

Từ đó tôi bắt đầu học theo Kiến mộc, cùng anh ta tu hành. Dù sao thì với việc có thể mở miệng nói chuyện, đấu võ mồm cùng lão thổ đĩa là một chuyện hết sức đáng trông chờ. Có thể do động cơ của tôi không khẩn cấp bằng Kiến Mộc, nên vì thế mà tiến độ cũng chả rõ rệt như anh ta. Nhưng tôi có một ưu điểm là rất có kiên nhẫn, xung quanh an toàn chả có chuyện gì, cuối cùng cũng tìm được mục tiêu cho bản thân, sẽ không nghĩ rằng mình đã sống lâu quá rồi.

Những năm tháng trong núi rất có lợi cho việc tu hành, mà tôi lại có một tấm gương mẫu mực đứng nơi kia để tôi đuổi theo, tự nhiên ý chí chiến đấu lại sục sôi, tinh thần càng hăm hở. Chớp mắt, tôi đã năm trăm tuổi, cuối cùng cũng thành công, có thể mở miệng nói chuyện. Câu đầu tiên là nói với Kiến Mộc: Cám ơn anh!

Câu thứ hai vẫn là dành cho Kiến Mộc: “Lão già kia đi đâu mất rồi ấy nhỉ?” Kiến Mộc trả lời: “Lão ngủ rồi.” Tôi cảm thấy có chút tiếc nuối, thành công đầu tiên của đời tôi ấy thế mà lại chẳng có lão tới cùng chia vui. Thật ra ngoại trừ tính cách của lão có hơi quái dị ra, đối với tôi và Kiến Mộc cũng không tệ lắm, thường bón phân tưới nước dưới gốc cây, đối với tôi lại càng quan tâm hơn, lúc tu hành kị nhất là bị quấy rầy, lão thường đến đài ngắm sao trông chừng dẫn dụ người lạ lạc đường giúp tôi nữa.

Lão già lúc nào cũng tới cùng màn đêm. Trên cây gậy nhỏ mang theo một bầu rượu con con, lảo đảo từ con đường trên núi, đạp bóng trăng mà tới, gió núi thổi bay tà áo cùng chòm râu bạc trắng phất phơ của lão, cư nhiên mà thành một dạng tiên phong đạo cốt lắm. Lão đến cạnh, vẩy rượu từ trong bầu cho tôi, cười nói: “Chúc mừng, chúc mừng, Tiểu Hợp Hoan cuối cùng cũng có ngày hôm nay.” Tôi thật là rất dễ xúc động, hai chữ ngập trong bụng, vội vã nói với lão: Cám ơn!

Hôm nay, một tiên hai cây cuối cùng cũng có thể nói chuyện cho nhau nghe, thật là vui, ngay cả Kiến Mộc cũng cởi mở hơn rất nhiều. Lão cũng nhanh say hơn. Kiến Mộc thấy chòm râu rung rung theo bộ ngáy ngủ của lão, thong thả nói: “Thần tiên mà cũng có chuyện phiền lòng sao.” Tôi tiếp lời: “Chuyện gì cơ?” Kiến Mộc thở dài: “Chúng ta là cây, không thể hiểu được chuyện của tiên, trước mắt chỉ có thể làm tốt chuyện của mình mà thôi, cố gắng sớm ngày tu thành dạng người.” Tôi do dự hồi lâu, rốt cuộc cũng hỏi câu hỏi mà tôi đã trăn trở suốt ba trăm năm nay: “Cây mà cũng có thể tu thành tiên sao?” Kiến Mộc nhìn tôi một cái, ánh mắt chợt mơ hồ: “Anh vẫn chưa nghĩ đến chuyện phải thành tiên, nhưng trước hết nhất định phải thành người. Anh sống ở đây bảy trăm năm, chỉ có một mảnh trời này ngày ngày, muốn đi nhìn khắp xung quanh.” Tôi ngượng ngùng hỏi “Cảnh vật những nơi khác sẽ không có mảnh trời giống nơi đây sao?” Kiến Mộc ngừng một hồi lâu, trả lời: “Yến tước an chi hồng hạo chí.(1)” Tôi đang còn mờ mịt, Kiến Mộc nói thêm một câu: “Không chí tiến thủ.” Câu này tôi hiểu.

Công lực Kiến Mộc quả thật tăng theo từng ngày, sách của lão thổ địa đặt trên bàn anh ta cũng có thể nhìn được, một phiến lá rơi xuống anh cũng có thể đổi thành một tờ giấy, tâm trạng tôi càng thêm ngứa ngáy, nhưng một nhành lá rớt rụng cũng chả thấy động tĩnh gì. Rút cuộc tôi bỏ cuộc, tôi không muốn cả mùa hè biến lá cây thành giấy đâu. Cho nên tôi nhờ Kiến Mộc lật trang, tôi đi đọc sách, an ủi bản thân, đàn ông nhân gian đều chú ý thương hương tiếc ngọc, tôi chỉ giúp Kiến Mộc đạt được mục đích thôi. Đọc sách thường có vài chỗ tối nghĩa, tôi thường chờ tới đêm để hỏi lão thổ địa, lão rõ là thích lên mặt dạy đời, rất hứng chí giảng giải cho tôi, đầu tiên thế nào là ‘thần thái phi dương’, cuối cùng nước miếng cũng phi dương bắn ra tung tóe, thật là một vấn đề to lớn, cuối cùng nuốt ngụm nước bọt nói với tôi: “May mà lão trước khi thành tiên không sinh một đám con cái. Nếu không, sẽ có mười vạn lí do phá hỏng con đường thành tiên của lão.” Tôi cười hí hí, lão lão nói tiếp: “Một mệnh hai vận ba phong thủy, bốn đức năm tên sáu học hành(2). Ba cái đầu tiên của các cô cậu đều đã là định sẵn cả rồi, bốn năm thì chẳng dính dáng tới, chỉ còn cái học hành mà thôi. Miễn là cố gắng nỗ lực thì hiển nhiên sẽ có kết quả, ít nhiều mà thôi.” Tôi ghi nhớ trong lòng.

Mỗi ngày trôi qua, tôi càng xem nhiều thánh điển của nhân gian lại càng thấy nhiều câu chuyện về yêu ma, cảm thấy rất hứng thú với sách vở loài người, nội dung cũng thường làm tôi nghẹn họng nhìn trân trối, quả thật có một thế giới phức tạp tình cảm rối rắm đến vậy sao? Tôi thấy lão thổ địa mỗi ngày một bầu rượu con, thật là đơn giản. Nghĩ đến việc trước khi thành tiên lão cũng từng là con người, cho nên tôi tò mò hỏi chuyện: “Trước khi thành tiên lão cũng từng có những ngày như vậy sao?” Lão uống nửa bầu rượu, thở dài một hơi: “Lão đây ban đầu thấy thế nhân nhốn nha nhốn nháo làm đủ các loại chuyện xằng bậy trên đời, thấy mà buồn, một lòng muốn tu hành để độ chúng nhân thoát khỏi bể khổ hồng trần, chỉ không ngờ rằng, sau khi thành tiên chẳng cứu giúp được ai mà ngược lại thành ra vây khốn chính mình, haha haha.” Tuy lão ha hả cười mấy tiếng, tôi lại cảm thấy lão như muốn khóc, trên sách cũng từng viết: U uất bất đắc chí(3) đây mà. Tôi vội an ủi lão: Trang Tử không phải cá nào biết cá có vui hay không, còn tương lai về sau của lão thì dài, Mạnh Tử cũng từng viết: trời muốn thành tựu cho người thường hay tạo ra nghịch cảnh, chắc chắn là sẽ phải có hao tâm khổ tứ…” Lão thổ địa ngừng việc gục đầu vào sách tôi, gật đầu đáp lại: “Ban ngày lão thường nói những lời như thế để khích lệ bản thân, đêm đến lại mang rượu lung lạc chính mình.” “Vậy lão cho rằng là lời dạy của bậc thánh hiền có tác dụng hay vẫn là rượu hữu hiệu hơn?” Lão thổ địa suy nghĩ cẩn thận một chút rồi cười: “Hai cô cậu hợp tác cũng tốt đấy!” Tôi vui vẻ, Kiến Mộc cùng cười.

Tháng năm trong núi dài đằng đặng, có thầy có bạn, thiên nhiên cảnh đẹp, tu tiên luận đạo nháy máy đã thêm ba trăm năm.

Kiến Mộc đã muốn tới bước ngoặt của quá trình tu luyện. Lão thổ địa nói với anh rằng, với tám trăm tu vi chỉ cần có thể vượt qua kiếp nạn ngàn năm là có thể hóa thân thành người. Ý rằng, Kiến Mộc cuối cùng cũng có thể tự do. Tôi mừng thay cho Kiến Mộc mãi không thôi, nhưng lại bị lão tạt thẳng gáo nước lạnh: “Cô cho rằng kiếp nạn ngàn năm là dễ qua sao? Nếu như vậy, một nửa nhân gian đều là yêu là tinh cả rồi.” Tôi lập tức chuyển từ hưng phấn sang sợ hãi, chăm chú lắng nghe. Lão thổ địa dịu mặt nói tiếp: “Trải qua hạn kiếp là phải chịu hạn hán trong ba năm, nơi khác có mưa cũng không rơi xuống chỗ cô.” – Nói xong bước đi, chỉ còn tôi và Kiến Mộc hai cây đứng đối diện nhau. Tôi không biết mùi vị của cảm giác ba năm không có nước sẽ ra sao, núi Kì Bàn này đây nắng mưa ôn hòa, bốn mùa đều rất dễ chịu, chưa từng bị hạn hán.

Quả nhiên, Kiến Mộc bắt đầu phải chịu nổi khỗ của hạn hán, mặc dù mưa rơi đều trên khắp núi rừng nhưng lại chừa ra khoảng trời không trên chỗ Kiến Mộc. Tôi gom hết nước dưới rễ muốn đưa cho Kiến Mộc, nhưng xung quanh bộ rễ của y như có một bức tường chắn vô hình, tôi thấy anh ta ngày càng khô héo nhưng lại không có cách nào giúp đỡ.

Tôi muốn nhờ lão thổ địa giúp đỡ anh một chút, lão lại nói: “Cố ý giúp hắn là trái với thiên quy”

“Vậy nhìn anh ấy chịu khổ mà không có cách nào hay sao?”

“Chuyện của mình phải tự thân giải quyết. Chuyện gì cũng không làm mà hưởng thì còn có ý nghĩa gì.” Rõ thật là lão già nhẫn tâm.

Tôi chỉ còn có thể làm một việc duy nhất là mỗi ngày khích lệ tinh thần Kiến Mộc.

Trước đây đối với tôi, ba năm qua rất mau, nhưng nếu nhìn người bạn trước mặt ngày nào cũng giãy dụa với cái chết mà bản thân mình không giúp được gì thì một ngày tự một năm.

Khi thời hạn ba năm chỉ còn một tháng cuối cùng, Kiến Mộc đến cả thở than cũng không làm nổi, cái sự khô héo cũng vẻ tiểu tụy của anh làm tôi nghĩ rằng anh thật sự đã không thể chống đỡ nổi rồi. Tôi bắt đầu chán nản, tuy nói lời khích lệ anh nhưng cũng bắt đầu hoài nghi chính mình. Biết đâu nếu chúng tôi tự hài lòng với bản thân, chỉ cần sống lâu hơn những cái cây khác mấy trăm năm, thông hiểu nhiểu đạo lý, lại còn vui vẻ ở nơi đây đã là một loại hạnh phúc rồi chăng. Tôi tự an ủi bản thân, thật ra cũng sợ hãi hạn kiếp của mình vào hai trăm năm sau sẽ là những ngày này.

Ngày ấy bầu trời bỗng âm u khác thường, tôi ngửi thấy mùi mưa trong không khí, ngẩng đầu nhìn trời, nhưng không thấy bóng mây nào trôi qua, tôi có chút tuyệt vọng, không dám nhìn vào bộ dạng của Kiến Mộc thêm nữa.

Đột nhiên có vài hạt mưa bụi rơi xuống, rất nặng, không như đám mưa thường ngày theo gió núi tới, hơn nữa vừa khéo lại rơi xuống đài ngắm sao này một mảnh, cứ vậy mà bao quanh Kiến Mộc. Tôi còn cho rằng mình gặp thấy ảo giác, nhưng nhìn những giọt lạnh buốt trên người cùng cảnh Kiến Mộc phấn chấn trong nháy mắt giúp tôi biết cảnh này không phải mơ. Tôi sửng sốt, chẳng lẽ mấy ngày nay tôi tính sai rồi sao, hôm nay là ngày Kiến Mộc công đức viên mãn chăng?

Lão thổ địa không biết từ đâu nhảy ra, phốc lên đài ngắm sao đưa tay che nắng ngằm nhìn trời. Sau đó nhảy xuống, vỗ về thân Kiến Mộc thở than: “Quả nhiên đúng là ông trời đền đáp, cậu lại có cơ hội may mắn như vậy.” Tôi vội hỏi, chuyện gì xảy ra. Lão cười nói: “Vừa rồi khi Đông Hải long vương đến Tung Sơn ban mưa, khi cưỡi mây qua đây bất ngờ hắt hơi một cái.” Quả là kì thích trăm năm khó gặp! Kiến Mộc cuối cùng cũng có thêm khả năng sống sót, tôi biết rằng nhiêu đấy nước thôi cũng đủ cho anh ta vượt qua hạn kiếp này rồi. Tôi yên lòng hơn, nhưng lại tò mò, lại hỏi lão thổ địa: “không phải lúc đại kiếp không được có trợ giúp từ bên ngoài sao?” Lão già xúc động trả lời “Cố ý thì không được nhưng vô tình sẽ không sao. May mắn của Kiến Mộc quả thật là bình thường.”

Kiến Mộc cuối cùng cũng chịu hết một kiếp khó khăn, mãn hạn ba năm.

Khi tôi trơ mắt ra nhìn Kiến Mộc từ một gốc cây biến thành người, cảm thấy bản thân như đang nằm mộng. Dưới ánh trăng, những cành lá của Kiến Mộc bất ngờ thu lại, khói xanh dần nhạt đi phía sau, anh trở thành một thanh niên ôn văn nhi nhã (nhẹ nhàng thanh lịch), đứng trước mặt tôi.

Anh ta cười rất tươi, đúng là khổ tận cam lai, nụ cười khi đạt được thành công. Tôi nhìn người bạn suốt tám trăm năm của, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc. Nhất thời lại chẳng biết nói gì cho phải, trong lòng một bụng phức tạp.

Kiếm Mộc đưa ta định xoa thân cây tôi, đột nhiên cười ngại ngùng, cách tôi một khuỷu tay: “Hợp Hoan, anh bỗng quên rằng em muốn trở thành thiếu nữ.” Tôi cũng cười lại, dù bộ dạng bên ngoài của Kiến Mộc có thay đổi nhưng tính tình chẳng khác biệt tẹo nào.

Kiến Mộc nhìn tôi thật lâu, thật sâu, trong mắt ánh lên niềm vui thích vô hạn: “Hợp Hoan, cuối cùng anh cũng được tự do.”

Tôi nhìn gương mặt của Kiến Mộc, cả nửa ngày trời mới quen với diện mạo mới của y, quả là so với khi là một gốc cây thì đẹp hơn nhiều, chao ôi, cái tật xấu thích vỏ ngoài đẹp đẽ của tôi tự dưng nảy sinh, rất khó kiềm nén, dấu kín tâm tư, tôi cười hì hì nói: “Em thật mừng thay cho anh, sau này anh có dự định làm gì không?”

Kiến Mộc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đầy sao, ngẫm nghĩ một hồi rồi nói: “Anh có ngày hôm nay là nhờ Long Vương vô tình giúp đỡ mà thành toàn. Ơn một giọt nước trả một dòng sông, anh muốn đến Đông Hải tạ ơn ông ấy.”

“Nhưng chính Đông Hải Long Vương còn không biết là ông ta vô tình giúp anh vượt kiếp nạn cơ mà.”

“Ngài không biết là chuyện của ngài, anh báo đáp là chuyện của anh, chẳng lẽ người ta không biết rõ thì lừa mình dối người sao.”

Tôi không đáp, Kiến Mộc chính khí lẫm liệt như vậy, quả là nhờ đọc nhiều sách thánh hiền, tự than thấy mình không bằng

Kiến Mộc đưa mắt nhìn quanh, vẻ mặt cảm khái vô hạn, tôi còn cho rằng anh ta sẽ nói dông dài một hồi, nhưng tiếc rằng anh là một kẻ kiệm lời, nhìn ngắm nửa buổi, một lúc sau mới ngừng, quay mặt về phía tôi nói: “Hai trăm năm sau anh sẽ tới tìm em. Nghĩa tình hôm nay của em mai sau nhất định anh sẽ đền đáp. Đợi khi thổ địa tỉnh rượu, em hãy chuyển lời tạ ơn của anh đến lão.” Nói xong chắp tay từ biệt, dọc theo con đường núi nhanh nhẹn rời khỏi. Mắt tôi thấy bóng anh mất hút dần trong màn đêm, thật là rất không nỡ. Nhưng mà muốn tôi mở miệng giữ anh lại, cũng thật không thích hợp. Dù sao anh ta cũng có chuyện của mình, tôi cũng có chuyện tu hành của bản thân, thôi, hai trăm năm sau có thể sẽ được gặp lại mà. Chỉ tiếc là tôi chỉ có một người bạn vậy thôi. Hai trăm năm còn lại tôi phải tự mình vượt qua. Nghĩ tới đấy cảm thấy thật cơ đơn. May mà còn có lão thổ địa giúp đỡ. Lúc này lão đang ngáy ngủ, như thế đang hợp xường đàn ễnh ương, thật sung sướng biết bao nhiêu.

———-

(1): Yến tước an chi hồng hạo chí –[燕雀安知鸿皓之志] chim hồng, chim hạo là loài chim bay ở trên trời cao, yến tước ý chỉ chim sẻ. Câu tục ngữ này nhằm nói đến nhũng người có lí tưởng cao vời.

(2): Một mệnh hai vận ba phong thủy, tứ đức năm tên sáu học hành – ý nói về cuộc đời của một con người, vận và mệnh là số phận, phong thủy là nghiên cứu tác động âm dương trong cuộc sống, kiến thức tự nhiên của con người, đức là công đức, đóng góp cho xã hội, tên trong tên tuổi, nổi tiếng, học hành đề cập đế sự nỗ lực của cá nhân.

(3): U uất bất đắc chí – chỉ nỗi buồn, niềm u uất khi mộng công danh, chí lớn không thành

(4): Trang Tử không phải cá, nào biết cá vui hay không – kể về một điển tích của Trang Tử – bạn có thể đọc thêm ở đây. Mình hiểu đơn giản theo nghĩa ai cũng có nỗi khổ riêng.

Advertisements

One thought on “[Tiếu Vong Thụ] – Chương 2

Nói gì với mình đi (●´∀`●)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s