[Tiếu Vong Thụ] – Chương 9

[Tiếu Vong Thụ] – Chương 9

《TIẾU VONG THỤ》

– CÂY QUÊN CƯỜI –

Tác giả: Thị Kim

CỬU – KÍNH THỦY TINH

[Nguyên]

Sinh nhật của Long Vương quả nhiên không giống bình thường, tiên khí lượn lờ khắp trong cung, bên tai thường nghe những tiếng cười nói réo rắt. Ngay cả nơi luôn luôn vắng vẻ như điện Vong Tình mà cũng treo đèn lồng màu đỏ, không khí ngập tràn niềm vui.

Đến trưa, Kiến Mộc đóng cửa điện rồi dẫn tôi đi chúc thọ Long Vương, tôi vừa hoảng vừa sợ: “Em làm sao mà đi được? Có phải người của long cung đâu.”

“Em đứng chờ anh ở ngoài điện, khi các vị thần tiên tới chúc thọ Long vương, có thể nhìn thấy các vị tiên mà.”

Trong lòng tôi hồi hộp mãi thôi, vị tiên lớn nhất mà tôi từng gặp là lão thổ địa, còn Long Thất, thật tình tôi chẳng xem anh ta là thần tiên, chỉ là được hưởng tí hào quang của long tử mà thôi. Thần tiên thật sự trông thế nào? Tôi đã tưởng tượng từ lâu. Bây giờ có cơ hội được mở rộng tầm mắt, thật chẳng muốn bỏ lỡ tí nào.

Tôi mừng rỡ đi theo Kiến Mộc tiến về phía tẩm cung Long Vương, dọc đường đi, anh luôn chỉ và giới thiệu các vị tiên cho tôi, tình cảm quý mến và sùng bái như nước sông cuồn cuộn, ngập đến tận đầu, làm tôi chẳng tỉnh táo nổi.

Đi theo Kiến Mộc, dọc đường đi tôi nhìn đến hoa cả mắt, xuýt xoa mãi thôi, long cung thật là lớn, mà Long Vương cũng thật xa xỉ, tôi thầm mừng vì một tháng nay rất ngoan ngoãn ở lại trong phòng không chạy lung tung, bằng không chắc chắn là sẽ bị lạc mất thôi.

Cuối cùng cũng đến được chính điện, Kiến Mộc để tôi đứng ở hành lang đại điện chờ anh, sau đó cùng một vài binh tướng, người hầu đi vào điện chầu, chỉ nghe trong điện vang lên một hồi chúc mừng may mắn, nghe đâu còn có tiếng ăn uống linh đình nữa, một vài thị nữ xinh đẹp liên tục bưng rượu ngon quả ngọt ra ra vào vào. Thật là vui vẻ, phi thường náo nhiệt. Tôi buồn chán ngồi trên lan can hành lang, không biết tại sao có hơi tủi thân, nhớ tới cuộc hội ngộ của tôi cùng lão thổ địa và Kiến Mộc hôm nào.

Tôi vừa quay đầu nhìn, là Long Thất, anh ta nháy mắt, nắm tay tôi bước nhanh đi qua hành lang uốn khúc, rẽ trái quẹo phải tiến vào một gian phòng. Tôi vội vàng giật tay, hỏi: “Đây là đâu?”

“Hì hì, là bảo khố của phụ vương tôi đấy.”

Tôi nghe xong mở to mắt: “Bảo khố mà không có người trông coi? Phụ vương anh rõ thật giàu có quá đi thôi.”

“Đồ ngốc, mấy cái cổng kia đều có bùa chú, chỉ có người nhà chúng tôi mới có thể đi vào.

Tôi ngầng đầu quan sát xung quanh, bốn vách tường đều là giá đựng, trên đấy đặt đầy những vật, tôi kiến thức quê mùa, chỉ nhận ra ngọc trai, dạ minh châu, hoàng kim bạc trắng các loại, hầu hết những thứ trên giá kia tôi đều không biết, lại không tiện hỏi Long Thất, sợ anh ta lại chê tôi ngốc lần nữa.

Anh đến cái khung ở tường phía Đông cầm lấy một cái gương nhỏ, đưa cho tôi. Chẳng lẽ là muốn tặng tôi sao, tôi vội xua tay không nhận. Anh cười: “Không phải em muốn tìm một người sao? Đây chính kính thủy tinh này.”

Tôi nhìn cái kính bình thường kia, nghi ngờ anh ta đang gạt mình. Long Thất cười ha hả, đưa gương cho tôi: “Em chỉ cần báo thời gian địa điểm ngay lúc đó, nó sẽ hiện ra tình hình khi ấy. Người em muốn tìm tự dưng sẽ xuất hiện.” Tôi nửa tin nửa ngờ, nhận lấy cái gương nho nhỏ lung linh kia, kiểu gì cũng không giống, tôi nhìn Long Thất, vẻ mặt anh rất nghiêm túc, quả thật là không giống như đang đùa. Tôi soi gương nói thầm thời gian và địa điểm lúc ấy. Mặt gương bất ngờ gợn sóng, tôi hơi choáng váng, một chốc sau sóng dừng, trong gương xuất hiện đài ngắm sao, còn có tôi khi ấy – một cây hợp hoan đang gần chết. Kiến Mộc ngồi dưới tàng cây, bụm mặt, lẽ nào là anh đang khóc đó sao? Tôi không tin được! Tôi luôn cho rằng biểu cảm anh ta rất đơn giản, chỉ có hai loại nghiêm túc và mỉm cười mà thôi. Sau đó xa xa vang lên một giọng của nữ tử: “Tử Thần, con nhanh lên nào.” Kiến Mộc lập tức ẩn thân. Một tiểu hài tử bước nhanh tới, được trước mặt tôi, lôi ra ‘tiểu kê kê’, quay về cây của tôi mà tè. Tôi xấu hổ mãi thôi, nước tiểu của tên nhóc kia quả là nhiều, tôi hận không thể bịt kín được mắt Long Thất, như thế nào cái chuyện xấu hổ này lại bị anh ta nhìn thấy rõ ràng vậy chứ, tôi xấu hổ đến mức cháy cả tóc, thật sự không dám nhìn sang vẻ mặt của Long Thất. Kì lạ là anh ta không cười, đôi nhiên ôm người ngồi xổm xuống, tôi vội hỏi: “Sao vậy?” Anh để đầu lên gối, mơ hồ nói: “Đau bụng.”

Tôi vội vàng đỡ lấy, lại phát hiện cả người anh đều run lên, chẳng lẽ phát bệnh cấp tính? Tôi gấp đến độ toát mồ hôi, dùng lực dìu anh dậy, Long Thất ngẩng đầu, cố gắng mím chặt môi, khóe miệng như muốn ngoác tận mang tai! Thì ra là đang cười! Tôi vừa thẹn vừa giận, đẩy anh ta ra, nhìn vào gương chẳng thèm để ý đến anh ta nữa, trong gương cậu nhóc kia đã xuống núi, theo một phụ nhân trẻ tuổi, còn có hai người đàn ông trung niên cùng bước vào một ngôi nhà, tôi nhìn thấy ngôi nhà kia, cảm thấy rất quen, nhìn lên cửa viện thấy một bảng hiệu màu đỏ ghi: Thấm Tâm trà trang. Chao ôi, đi ngàn dặm tới nơi xa xôi như Đông Hải để nhìn cái kính thủy tinh này đây, lại không ngờ rằng cậu nhóc kia ở ngay trong trà trang núi Kì Bàn. Tôi bỏ kính xuống, thở dài, rốt cuộc cũng xong, tìm được cậu nhóc rồi.

“Hợp Hoan, cái gương này không sai chứ hả!” Long Thất quay lại, cười hì hì, tôi hừ một tiếng, tên này cười được thì cười đi, khi không lại đau bụng.

Long Thất ghé mặt sát tóc tôi: “Tiểu Hợp Hoan, tôi thấy chuyện riêng tư của em rồi, em không giết tôi diệt khẩu đấy chứ.”

Anh ta đúng là toàn nói chuyện người khác không muốn nhắc, đáng tiếc tôi vốn thụ tinh tu hành ngàn năm, rất có khả năng kiềm chế, vì thế tôi cười ngọt ngào, đưa gương lại cho anh ta: “Sau này tôi với anh không có cơ hội gặp mặt, anh có biết thì sao chứ.”

Nụ cười anh ta cứng đờ trên mặt: “Em sẽ rời khỏi Đông Hải sao?”

“Đúng vậy. Tìm được đứa bé cứu tôi rồi, đương nhiên phải đi báo ơn cho nó chứ.”

“Em định tạ ơn nó thế nào?”

Anh ta hỏi khó tôi một câu, tôi chỉ nghĩ tới làm sao tìm được cậu nhóc ấy mà thôi, còn báo đáp thế nào, thì lại không hề nghĩ tới.

Tôi hơi nhíu mày, rầu rĩ nói: “Chưa nghĩ ra.”

Long Thất xoay người sang chỗ khác, tần ngần một hồi, sau đó đem kính thủy tinh để lại chỗ cũ, như thể tiện tay, lấy một vật gì đó rồi tới cạnh tôi, anh kéo tay tôi, nhẹ nhàng thả vào lòng bàn tay một viên ngọc trai thật lớn.

Tôi khó hiểu nhìn anh, anh bảo: “Hợp Hoan, viên ngọc trai này đáng giá ngàn vàng, ở nhân gian xem như là vật hiếm. Em đưa nó cho đứa bé kia cũng như là trả cái ân.”

Tôi vội nói: “Tôi không muốn. Tôi phải dùng cách của mình để báo đáp nó, sao lại có thể nhận món quý giá này của anh chứ.”

“Đây là để tạ ơn em. Em giúp tôi tạo ra lễ vật tặng phụ vương, khiến ông rất cao hứng, khen tôi cả buổi.”

Tôi nhìn viên ngọc trai, hơi xúc động, tôi chỉ là giúp tạo ra một món quà, thế mà anh ta lại cảm tạ tôi một cái đại lễ thế này.

Thật ra làm sao để báo đáp đứa nhỏ kia, trong lòng tôi cũng chẳng có ý tưởng gì, đưa cho nó phần đại lễ này của Long Thất chắc là đủ rồi.

Tôi nhìn Long Thất, chân thành nói tiếng cám ơn. Long Thất cúi đầu lẩm bẩm: “Trả sớm về sớm.” Tôi không nghe rõ, tò mò hỏi lại: “Anh nói gì vậy, tôi không nghe rõ.” Long Thất khoát tay chặn lại, có vẻ bối rối: “Chẳng nói gì cả, độc thoại một mình thôi.” Thật đúng là con người kì lạ.

Tôi đi theo Long Thất quay trở lại cửa cung của Long Vương, Kiến Mộc đang ở đấy lo lắng nhìn quanh. Thấy tôi và Long Thất đang ở cùng nhau, vẻ mặt anh rất ngạc nhiên. Nhưng anh vẫn nho nhã lễ phép mà hành lễ với Long Thất, sau đó dẫn tôi quay về điện Vong Tình.

Advertisements

One thought on “[Tiếu Vong Thụ] – Chương 9

Nói gì với mình đi (●´∀`●)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s