[Tiếu Vong Thụ] – Chương 13

[Tiếu Vong Thụ] – Chương 13

《TIẾU VONG THỤ》

– CÂY QUÊN CƯỜI –

Tác giả: Thị Kim

THẬP TAM – HỘI ĐẤU TRÀ

[Nguyên]

 

Trong mấy ngày này, tôi cũng thường lén tới thăm dò Thấm Tâm trà trang vài đêm, tò mò đi xem Tử Thần đang làm gì. Chẳng mấy chốc mà tới kì thi hương, tôi còn nghĩ chắc hẳn cậu ta sẽ thức khuya chịu khổ đèn sách, hoàn toàn không ngờ lại ra sau vườn đào hầm! ‘Việc chính chẳng làm’ đến mức này chắc cũng không dễ đâu, tôi hít thật sâu một hơi, đứng một bên nhìn.

Cậu ta trốn trong núi giả, còn mặc cả áo hai lớp, hẳn là muốn đào thật lâu. Tuy là trà trang này không phải nhà đại phú, nhưng tốt xấu gì cũng có mười mấy kẻ hầu, đào hầm mà lại để chính tay thiếu gia tự thân vận động sao? Đứa nhỏ này, thật hết sức kì quái! Có điều cũng không phải tôi chưa từng gặp quái nhân, riết rồi cũng quen. Tôi xem vài lần, thấy cậu ta toàn đào vào buổi đêm, ban ngày lấy một ván gỗ che lại, phía trên bày vài chậu hoa lan, hoàn toàn không bị phát hiện.

Chờ khi không có Tử Thần, tôi yên lặng vào trong.  Núi giả này tuy nhỏ nhưng bên trong lại có một khoảng không riêng. Bốn phía đều được thông gió, yên tĩnh thoáng mát. Tôi mở cái ván gỗ kia, mới phát hiện dưới nó là một đường hầm thật dài, thì ra là không phải Tử Thần đang đào hố, mà là muốn làm một địa đạo dưới lòng đất. Tôi cẩn thân vào trong, càng sâu càng lạnh, tiết đông làm tôi hơi run. Vào sau bên trong, liền phát hiện vài cái rương rất lớn, tôi hơi tò mò một tẹo, không biết thứ bí mật gì mà giấu kín đến thế. Khẽ mở rương ra, mới nhìn, thất vọng đến nhũn cả người, là một hòm đựng đầy băng! Tôi không cam tâm, bèn mở tất cả các rương còn lại, chỉ có chiếc rương nhỏ và tinh xảo nhất đựng đầy vàng bạc và châu báu. Thì ra Thấm Tâm trà trang quả thật chẳng hề giàu có, trừ cái rương này thì dùng mấy hòm băng bổ sung, cho dù kẻ trộm có vào, đập vào mắt đầu tiên là mấy cái rương lớn, đợi khi mở ra rồi chắc chỉ sợ có mà tức hộc máu! Ôi cha, vậy cũng hay, dù sao cũng có thể đối phó với tụi ăn trộm.

Sau này tôi có đi đến vài lần nữa, nhưng cũng chưa hề thấy Tử Thần đọc sách khổ luyện lấy một lần, không phải viết thơ thì cũng là vẽ tranh, cơm đến thì ăn, đẫy bụng thì ngủ, thi thoảng có ngó qua huyền học đôi chút. Tôi không biết là cậu ta tự tin, hay là do giám khảo kì trước bị phân trâu che mắt mất rồi. Rõ rõ rành rành là tôi nhìn không ra tên nhóc này có chút bộ dạng nào là có thể tham gia khảo thí, cái bộ phong độ trí thức kia toàn là gạt người thôi. Một thời gian dài tôi không thèm tới nữa, thôi vậy, đến lúc đó tiểu thụ tinh tôi đây giúp cậu ta tí đỉnh là được chứ gì.

Chớp mắt đã chớm xuân, khắp núi hoa dại thi nhau khoe sắc, núi Kì Bàn thêm đẹp đến độ khiến con người ta lưu luyến. Tôi tu hành cả ngày xong thì đi dạo loanh quanh, xem mãi không chán nơi non xanh nước biếc, vườn trà vạn mẫu này.

Gần đây chẳng biết thế nào, trong vùng phụ cận của trà viên có rất nhiều người lên, lũ lượt kéo tới rất náo nhiệt khiến tôi không thể nào tu hành được, đành tìm lão thổ địa hỏi nguyên nhân. Lão lấy tay đẩy trán tôi một cái: “Nha đầu này, có thế cũng không biết, mười lăm tháng tư là Hội đấu trà ở núi Kì Bàn, mọi trà viên đều đưa ra loại trà tốt nhất của mình để so cao thấp, nếu như thắng, các trà thương sẽ tranh nhau mua về. Giá bán cũng sẽ cao hơn những trà viên khác.”

Tôi ngáp dài một cái, chả phát biểu gì. Lão thổ địa hớp một ngụm rượu, lại tiếp: “Hội đấu trà này, trước gọi là tiết tư mộ. Vốn định sau tết Thanh Minh thì tổ chức ngay, tiếc là do khí trời lạnh giá, không thích hợp cho việc nói chuyện yêu đương, đám thanh thiếu niên trong phạm vi một trăm dặm quanh đây đều toàn tâm toàn ý tranh thủ hội trà này mà tìm người trong lòng. Từ đấy về sau đẩy thành mười lăm tháng tư. Ngày tổ chức hội đấu trà, bắt đầu chập tối thì cô đừng có ra ngoài, tránh gặp những cảnh xa đỏ mặt tía tai”

Tôi liếc lão, cười tủm tỉm hỏi: “Còn lão thổ địa ngài đây cũng không ra ngoài à?”

“Lão già đây lớn tuổi rồi, có chuyện gì phải ngượng chứ hả? Cô tu hành còn thấp, ngàn vạn đừng động tâm phàm. Từ xưa đến nay, Ngưu Lang Chức Nữ, Bạch Xà Hứa Tiên nào có kết cục tốt đâu, cô cũng lo mà nghĩ đi.”

Tôi chu mỏ, lão cũng coi thường tôi quá thể.

Đối với hội đấu trà tôi rất không hứng thú nhưng với tiết tư mộ kia thì ngược lại. Thú thật là vì tôi rất hiếu kì với Tử Thần, cậu thiếu niên tuổi xuân chính trực này, nụ tình chớm nở, xem thử cậu ta thích ai, đến lúc đó tôi thuận nước đẩy thuyền, lửa cháy thêm dầu, giúp thành chuyện tốt, coi như cũng là cái ơn tôi báo. Phụ nữ thường rất thích là bà mai, tôi là Thụ tinh nữ thì cũng không ngoại lệ, có chút nóng lòng không đợi được.

Vất vả lắm mới đến ngày mười lăm tháng tư, tôi xuống núi vào Gia Dương trấn, quả thật rất náo nhiệt, các con buôn đều tập trung, so với thị trấn yên tĩnh những ngày thường thật khác biệt. Tôi loanh quanh trong chợ vừa đi vừa nhìn, cứ theo hướng của đám đông mà bước. Không lâu sau liền thấy một tiệm trà rất có khí thế, cửa hồng treo bảng hiệu, trên đó có rồng bay phượng múa rõ to ba chữ: Hội Đấu Trà. Tôi đi vào trà quán, bàn ghế bên trong đều đã được xếp gọn lại, chính giữa đại sảnh là một bàn vuông bằng gỗ tử đàn, bày đủ các loại trà cụ. Ngồi trên ghế thái sư cạnh đó là vài lão già, nhìn dáng điệu và thần thái thì có lẽ chính là người thẩm định cho hội trà này đây. Xung quanh có rất nhiều dân chúng, đa số là người lớn tuổi, vẻ mặt phấn khích. Qua giờ Thìn, một lão già đứng dậy từ ghế thái sư, râu tóc bạc trắng, rất có phong thái, lôi ra một cái ống trúc rồi nói: “Xin mời các trà trang cho người bốc thăm.” Sau đó hai bên trái phải có hơn hai mươi người xếp hàng đi lên. Trong đó có vị quản gia nọ của Thấm Tâm trà trang. Một đỗi sau, khi đã có số thứ tự, bắt đầu từ Hương Minh trà trang, các trà trang lần lượt dựa theo thứ tự mà dâng trà, đều là do một thiếu nữ tướng mạo đoan trang chính chắn đến bên bàn trà ngâm nước, động tác thanh nhã, cử chỉ thành thạo, sau khi châm trà, mấy lão nhân kia tinh tế nâng li lên đánh giá, cả trà quán đều rất yên tĩnh, những người đến xem cũng giữ trật tự, tôi xem mà thấy chán ngán, bỏ đi, định bụng tìm một quán rượu mang về hộ cho lão thổ địa chút rượu nhạt.

Loanh quanh vào vòng trên phố cũng khoảng hơn một canh giờ, tôi mới quay trở lại hội đấu trà. Sau khi bước vào quán, tôi mới phát hiện ra tiệc tàn người tan, cuộc đấu đã kết thúc, bọn tiểu nhị đang loay hoay xếp lại bàn ghế, định tiếp tục đón khách. Tôi lôi ra một tên tiểu nhị, cười hỏi: “Tiểu huynh đệ, hội đấu trà ban nãy đã kết thúc rồi sao? Cậu biết Thấm Tâm trà trang đứng thứ mấy không vậy?” Gã tiểu nhị ngẩng đầu lên nhìn tôi, thoáng sửng sốt, sau đó cao giọng trả lời: “Cô nương, cô không biết à, đứng nhất!”

“Đứng nhất sao?” Tôi cũng không tự chủ được mà lên giọng theo.

“Cậu thiếu gia nhà họ Hướng kia thật là vượt trội, đứng nhất trong kì thi tú tài thì thôi đi, đến cả hội đấu trà cũng giành giải đầu, thật đúng là thanh niên tài tuấn ha.” Vẻ mặt gã tiểu nhị tràn ngập sự hâm mộ.

Thì ra Tử Thần họ Hướng. Vận khí cậu ta cũng tốt lắm. Tôi thầm cảm khái trong lòng.

Ra khỏi quán trà, trên chợ nhốn nháo đầy các nam thanh nữ tú ăn mặc xinh đẹp, cử chỉ phong lưu, đúng là làm người ta thấy vui tai đẹp mắt. Tôi nhìn bọn họ, ham muốn làm bà mai trong bụng ngày càng dâng cao, nóng lòng muốn tìm ngay cho bọn họ một người bạn đời như, như thế thì mới không uổng những ngày tháng tuổi xuân chứ.

Các chàng trai lớn mật tìm được cô nương mình ngưỡng mộ trong lòng liền tiến lên chào hỏi rồi mời vào quán uống chén trà, nếu cô nàng có ý thì sẽ ngại ngùng đồng ý, nếu như thấy phiền, tự nhiên sẽ quay mặc bỏ đi. Trong lòng tôi nghĩ đến nếu Kiến Mộc và lão thổ địa tranh giành tôi với nhau thì tất nhiên, đẹp trai vẫn hơn chứ.

Ngại ở chỗ, trên đường đi có mười mấy gã trai tới bắt chuyện với tôi, khiến cả mặt ửng đỏ cả lên,  tuy rằng tôi trông còn thiếu nữ nhưng cũng chừng này tuổi rồi, chi bằng tàng hình vẫn hơn.

Ẩn thân lang thang trong chợ cũng đến hai mươi vòng, bất kì trai gái trong tiệm trà lớn nhỏ nào đều tiến tới nhìn mặt nhưng tuyệt chẳng thấy bóng dáng Tử Thần đâu cả. Ngược lại trong các trà lâu lại cứ có vài cô nương ngượng ngùng bàn tán về cậu ta, cũng chả trách, đứng nhất hội đấu trà, lại tuấn tú giỏi giang, bảo sao trái tim thiếu nữ lại không ngừng rung động được chứ. Xem ra không biết là có bao nhiêu bà mai muốn bước qua cửa đề nghị kết thông gia đây, tôi hậm hực bỏ về, nhiệt tâm muốn trở thành bà mối cứ vậy mà nguội dần.

Advertisements

One thought on “[Tiếu Vong Thụ] – Chương 13

Nói gì với mình đi (●´∀`●)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s