[Một hồ sen xanh đợi trăng lên] – Chương 1

[Một hồ sen xanh đợi trăng lên] – Chương 1

[MỘT HỒ SEN XANH ĐỢI TRĂNG LÊN]

Tác giả: Tử Ngọc Khinh Sương

1. NAM NHẠC YÊN HÀ CÓ KỲ TÚ

[Nguyên]

Hành Sơn thăm thẳm vào tử minh, mắt nhìn nam cực lão thọ tinh. Tiếng tiêu thổi tan tuyết năm núi, hoa bụi bay bay hồ Động Đình…” (*thơ Lý Bạch, tạm dịch)

Nam Nhạc Hành Sơn có bảy mươi hai ngọn núi xuyên thẳng tầng mây, có lạ kì có hiểm trở, dáng núi khác nhau. Từ xưa, đây là nơi phật đạo tu hành, lại còn có một sơn cốc cô lập thanh u, mây trắng suối xanh, tạo nên một phong cảnh tuyệt đẹp.

Núi Chúc Dung cao nhất trong bảy mươi hai ngọn, vách núi dựng đứng cao ngàn thước, từng tảng đá hình dáng lạ kì xếp chồng lên nhau, mây che đỉnh núi lúc ẩn lúc hiện, dưới đèo có con sông Tương, hắt sáng trông rất bắt mắt. Không chỉ vậy, các đệ tử của Hành Sơn kiếm phái thường trèo lên đỉnh Chúc Dung để luyện võ, bóng kiếm lóa mắt, tà áo tung bay, những thứ này giúp tăng vài phần tiên ý.

Nay đương xuân về hoa nở, trên đường núi, có một thiếu niên đang gánh hai giỏ lớn, bên trong đựng mấy thứ linh tinh như củi gạo muối dầu. Cậu thiếu niên này dáng người thấp bé, vì gánh nặng nên bước đi hơi lảo đảo, theo sau là hai người đàn ông hơi lớn tuổi hơn, một cưỡi ngựa một dắt cương, bước chầm chậm có vẻ không được tự nhiên.

Trước mặt là con đường lên núi cao chót vót, cậu thiếu niên cố sức ngẩng đầu lên nhìn, quay lại hỏi: “Hai vị sư huynh, có thể cho tôi nghỉ một chút rồi đi tiếp được không?”

Người đang cưỡi ngựa khoảng trên dưới ba mươi, khuôn mặt thon gầy, mắt mày dài hẹp, nghe thiếu niên nói vậy, chỉ lắc lắc đầu. Còn tay đang dắt ngựa cho anh ta thì có vẻ trẻ hơn, vóc người khá cường tráng, thấy cậu thiếu niên muốn nghỉ chân thì lập tức cau mày: “Thụ An, mày thua cuộc rồi thì không được lề mề, cả con đường này đã nghỉ ngơi bao nhiêu lần rồi? Cứ ì à ì ạch thế này nữa thì phải đi tới khi nào?”

Cậu thiếu niên Thụ An khẽ cắn môi, cúi đầu đi tiếp. Không ngờ vì quá mệt, lúc leo dốc bị trượt chân, người té sấp về trước.

“Cẩn thận!” Hai người phía sau không hẹn mà la lên, tiếc là đã muộn. Thụ An bị té, mọi thứ trong sọt đều bị văng ra. Mì rơi đầy đất, có mấy bọc giấy lăn xuống khe núi, hiển nhiên là không thể lấy lại được.

Tay dắt ngực giậm chân tức tối, đi tới xách lấy Thụ An vẫn chưa kịp ngồi dậy.

“Mày cố ý đấy phải không?! Vất vả lắm mới sắp tới nơi mà bây giờ bị mày biến thành thế này!’

Trên mặt Thụ An lấm lem đất cát, đầy vẻ sợ hãi, cúi đầu xin lỗi mãi: “Thẩm sư huynh, tôi không cố ý thật mà…”

“Vậy bây giờ mày tính làm sao?!” Tay họ Thẩm tức tối đẩy cậu ta, vẻ mặt cực kì không kiên nhẫn.

Tay chân Thụ An luống cuống, vốc đống gạo vương vãi trên đất lên, người đàn ông cưỡi ngựa nhảy xuống, lắc đầu nói: “Đã dính đất cát thế rồi, sao ăn được nữa?!”

“Chu sư huynh, tôi…” Thụ An không biết nên nói thế nào cho phải.

“Tôi cái gì mà tôi?! Tao thấy, mày lo nhanh chân chạy xuống trấn lần nữa đi!” Gã họ Thẩm khoanh tay, thờ ơ lạnh nhạt.

Thụ An há hốc, muốn cãi lại nhưng không dám. Đúng lúc này, trên con đường mòn nho nhỏ ở trong rừng, cách đó không xa, có người khẽ hừ một tiếng, nói: “Có gì đâu, cứ gánh tới nơi rồi rửa cho sạch là ăn được thôi! Thường ngày tôi nào thấy hai anh cẩn thận như vậy, hôm nay làm hùm làm hổ ghê nhỉ!”

Thụ An nghe giọng nói ấy, khuôn mặt vốn đang rầu rĩ ủ ê thì bỗng nhiên có vẻ tươi sáng hẳn lên, hướng về phía kia gọi lớn: “Chị Hạo Nguyệt!”

Trong khu rừng biếc, tiếng vó ngựa dồn. Một con ngựa hung tung vó chạy tới, thiếu nữ trên lưng ngựa mặc áo màu vàng nhạt, thắt lưng bằng tơ tằm màu trắng buông rũ. Nước da trắng nõn, gò má ửng hồng, đôi mắt trong suốt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào hai người kia mãi.

Con ngựa hung còn chưa dừng chân, thiếu nữ đã một tay chống yên, tung người nhảy xuống, giật cương một cái, nói: “Thụ An, cậu lại bị bọn họ bắt nạt nữa à!”

Thụ An còn chưa kịp mở miệng thì người được gọi là Thẩm sư huynh đã có vẻ không vừa ý, tiến lên một bước nói: “Thì ra là Lam đại tiểu thư đã về, sao vừa gặp đã không khách khí như vậy? Dù gì chúng ta cũng là đồng môn…”

“Chính các người rất không khách khí với Thụ An thì có!” Thiếu nữ cắt ngang lời anh ta, liếc hai người, “Đừng tưởng tôi không biết, thấy cậu ấy hiền lành, cứ nhắm vào, hùa nhau bắt nạt mãi.”

Chu sư huynh, người từ ban nãy đến giờ vẫn không nói lời nào không khỏi cười bảo: “Đại tiểu thư nói chuyện chẳng nể nang ai. Ngày thường sư huynh đệ chúng tôi đùa giỡn chút thôi, nào có bắt nạt gì?” Nói xong, anh ta quay đầu vỗ vào Thụ An, ôn hòa nói: “Thụ An đánh cuộc với chúng tôi rồi thua, thế nên tình nguyện thay chúng tôi lên trấn trên mua gạo về, đúng không?”

Thụ An cười lúng túng, quay qua thiếu nữ thưa: “Đúng là vì em thua cuộc bọn họ ấy mà. Chị Hạo Nguyệt, em khỏe mạnh, đi được.” Cậu lại hốt mấy thứ trên đất vào sọt trúc, lại gánh lên.

Thiếu nữ thấy cậu còn có vẻ muốn tiếp tục leo núi, không kiềm được mà nói: “Thụ An, nếu cậu không chịu nổi thì tôi sẽ về núi gọi người tới đón.”

“Không cần đâu.” Thụ An cười thẹn thùng, tiếp tục loạng choạng hướng núi Chúc Dung mà bước.

Gã họ Chu kia nhìn thiếu nữ vuốt cằm, cũng không nói gì nữa, leo ngựa theo sau Thụ An. Tay còn lại thì có vẻ không vui, liếc nàng mấy lần rồi mới không cam tâm tình nguyện mà rời khỏi.

“Hừ, toàn bắt nạt kẻ yếu!” Thiếu nữ lầm bầm, xoay người lên ngựa, cũng nhắm về sau núi Chúc Dung.

***

Sau lưng ngọn núi cao và hiểm trở kia, có một sơn cốc tĩnh lặng, đẹp như tiên cảnh, gọi là Yên Hà cốc. Dù nơi này cũng thuộc về Hành Sơn, nhưng do hẻo lánh, xưa nay hiếm có người ngoài. Chủ điện của phái Hành Sơn được đặt trên núi Chúc Dung, chưởng môn Vạn Thuần Đạt và các đệ tử đều ở núi này. Trên đỉnh Phù Dung cao nhất, chỉ có sư huynh của Vạn Thuần Đạt, Lam Bách Thần, đưa mọi người tới định cư ở thung lũng Yên Hà. Trong cốc không có nhiều người, chỉ chừng mười mấy đệ tử của Lam Bách Thần cùng một số tôi tớ. Nếu không có việc gì quan trọng, bọn họ sẽ chẳng lên núi Chúc Dung làm gì, chỉ một mực luyện kiếm tu hành ở đây.

Mà thiếu nữ này là cô con gái duy nhất của Lam Bách Thần, tên là Hạo Nguyệt. Chạy đến Tương Dương, ở đấy hơn hai tháng rồi mới trở về, không ngờ vừa tới chân núi Hành Sơn thì gặp đệ tử của Vạn Thuần Đạt. Trước nay nàng vốn không thích qua lại với bọn họ, thấy bọn họ lúc nào cũng bắt nạt Thụ An, không nhịn được chỉ trích vài câu, sau đó cũng chẳng để trong lòng.

Lam Hạo Nguyệt đi thẳng một đường, bỗng nghe thấy tiếng binh khí giao đấu từ xa truyền tới, đi được một chút nữa thì thấy trong rừng trúc phía trước, có vài thiếu nam thiếu nữ đang tụm lại thành nhóm để luyện kiếm. Tuy các chiêu thức vẫn chưa quá thành thục nhưng cũng đâu ra đấy hẳn hoi. Một người trong số đó thấy nàng đã về, liền dừng lại gọi lớn: “Sư tỷ về rồi!”

Ngay lập tức mọi người đều vây lại, hỏi thăm nàng mãi. Lam Hạo Nguyệt bị bao vây, bận tíu tít, nụ cười có hai má lúm đồng tiền càng thêm vẻ ngọt ngào.

“Chuyến này sư tỷ đi hơn hai tháng rồi nhỉ? Ở Tương Dương chơi vui thế à?”

“Chị mau nói đi, kiếm pháp của những môn phái khác có lợi hại thế không? So với Hành Sơn chúng ta thì ai cao ai thấp?”

Lam Hạo Nguyệt vỗ vào vai người vừa đặt câu hỏi kia, nhăn mặt nhíu mày bảo: “Sao cậu giống y cha tôi vậy, suốt ngày chỉ biết mỗi kiếm với chả pháp!”

Cậu thiếu niên kia cười, giương kiếm, có vẻ đắc ý mà đáp: “Sư phụ từng nói, kẻ luyện kiếm phải luôn nhớ kĩ bổn phận của mình trong lòng từng giây từng phút.”

Vốn Lam Hạo Nguyệt đang có vẻ rất vui, thoáng cái bỗng trầm xuống, khẽ mím môi, nhìn xung quanh, giả vờ lơ đãng hỏi: “Cha tôi không có ở đây à?”

“Mấy ngày nay sư phụ cứ thảo luận kiếm thuật với cái vị Thiệu công tử của Ấn Khê Tiểu Trúc mãi.” Một người khác cướp lời, “Chả để ý dạy dỗ gì bọn em cả.”

“Ấn Khê Tiểu Trúc?” Lông mày Lam Hạo Nguyệt khẽ nhướng lên, tỏ ra rất ngạc nhiên, “Chỗ này cách chúng ta xa lắm! Là bạn cũ mà cha đã quen từ trước sao?”

Thiếu nam thiếu nữ chung quanh kể cho nàng nghe, sư phụ đi Lư Châu một chuyến thì mang người này về. Ban đầu nhìn vị công tử kia cứ có vẻ rầu rĩ, nhưng sau khi đến Hành Sơn được sư phụ chỉ điểm, cũng dần thoải mái vui vẻ hơn. Tuy hai người tuổi tác chênh lệch nhiều, nhưng lại có thể nâng chén tâm tình, trở thành tri kỷ.

Lam Hạo Nguyệt chẳng có vẻ hứng thú với chuyện này lắm, nghe thế thôi. Cha không ở trong cốc, trái lại nàng còn cảm thấy thoải mái, lập tức giao ngựa cho kẻ hầu, tự mình tiến ra sau rừng trúc.

***

Sâu thẳm trúc biếc, ngói lớn tường vôi, trên con đường mòn rải sỏi trước sân có mấy con chim lông xanh mỏ đỏ đang nhảy nhót qua lại, như lũ trẻ nít đang nô đùa. Lam Hạo Nguyệt thấy đàn chim nhỏ này, ngay lập tức nhẹ bước chân. Đàn chim non vốn đang vỗ cánh phành phạch bay lên ngọn trúc, đụng cành lá biếc rồi lại bay về thì chợt nghe tiếng tiêu lanh lảnh vang lên tự không trung, thì ra là cây tiêu trúc Lam Hạo Nguyệt luôn mang theo bên người.

Đàn chim sẻ nghịch ngợm ở tầng lá một hồi thì bay ào ào ra khỏi rừng trúc, rối rít bay nhảy bên người Lam Hạo Nguyệt. Dưới ánh mặt trời, những sợi lông vũ dài lấp lánh như cầu vồng.

Đôi mắt như vầng trăng non của Lam Hạo Nguyệt tràn ngập ý cười, nàng vừa thổi tiêu vừa dẫn đàn chim sẻ vào trong viện. Bỗng không ngờ từ sau có người cười ha hả, khiến đàn chim sẻ sắp sà vào sân giật mình bay tán loạn.

“Ai đó?!” Lam Hạo Nguyệt rất không vui, xoay lại thì thấy một người đang thong thả bước xuống từ sườn núi. Người này vóc nhỏ gầy, mặc loại áo ngắn, tay áo bó ở cổ tay, hông đeo trường kiếm, cặp mắt xảo quyệt.

Lam Hạo Nguyệt giận tái mặt: “Triệu Thời Anh, sao anh lại cứ lén lén lút lút thế? Không vào cửa chính, từ đâu chạy tới Yên Hà cốc của chúng tôi!”

Triệu Thời Anh chắp tay sau lưng đi xuống, nhìn đàn chim đang kêu chiêm chiếp bên kia, cười đáp: “Lam sư muội, cớ gì mà lại nhăn nhó mặt xinh cả ngày vậy? Tuy bình thường vốn ở trên đỉnh Chúc Dung, nhưng dù sao thì chúng ta cũng là đồng môn, tôi đến đây làm khách mà cũng không được sao?”

Lam Hạo Nguyệt nghiêng người liếc hắn một cái, nói: “Cha tôi không ở đây, anh tới tìm ai?”

“Ơ kìa, chẳng lẽ tôi đây là sư huynh mà không thể tới tìm em luyện kiếm chuyện trò một chút được à?” Triệu Thời Anh vòng qua bụi trúc rồi bước tới, quan sát nàng một phen, nụ cười trên mặt vẫn không hề thay đổi: “Phải nói chứ, Hạo Nguyệt sư muội à, lâu rồi không gặp, em ngày càng đẹp ra.”

Lam Hạo Nguyệt cố dằn cơn tức trong lòng, xoay lưng lại bảo: “Triệu sư huynh, tôi vừa trở về từ Tương Dương, đang rất mệt, không tiện tiếp đón. Nếu anh muốn nói chuyện phiếm, mời hôm khác lại đến.”

Triệu Thời Anh đưa tay vuốt cằm, cau mày nói: “Sư muội, không phải vì em đã có người trong lòng nên lạnh nhạt với tôi đấy chứ?”

“Anh đừng nói nhảm! Tôi có người trong lòng lúc nào?” Lam Hạo Nguyệt đỏ mặt, quát hắn.

“Em đừng xấu hổ…” Triệu Thời Anh tiến đến, hạ người thấp giọng cười bảo: “Nghe nói Lam sư bá đến Lư Châu mang Thiệu Dương của Ấn Khê Tiểu Trúc về đây. Tuy rằng người này hơi lón tuổi hơn em nhưng dù sao cũng được coi là đời sau của danh môn. Chẳng bao lâu nữa, xem chừng em sẽ được gả tới Lư Châu thôi!”

Lam Hạo Nguyệt giật mình, vội la lên: “Anh nghe ai nói?! Sao cha lại gả tôi tới Lư Châu?!”

Triệu Thời Anh thở dài: “Mọi người trên núi Chúc Dung đều biết cả, chỉ gạt mỗi em thôi. Sư muội à, con gái lớn không giữ được, em lại không chịu rời khỏi Hành Sơn, sớm muộn gì cũng phải gả…” Hắn thấy vẻ mặt Lam Hạo Nguyệt dần trở nên ngưng trọng, không nhịn được mà thấp giọng, “Thôi thì nếu muội không thích đến Lư Châu, tôi có thể đánh tiếng với Lam sư bá, hai chúng ta…”

Trong đầu Lam Hạo Nguyệt đang rất rối, thấy hắn ngày càng tiến tới gần mình, theo bản năng đẩy ra, lùi về sau la lớn: “Anh muốn làm gì?”

Triệu Thời Anh không vui, chỉnh sửa lại quần áo rồi nói: “Tôi cũng chỉ có lòng tốt thôi, dù sao tính tình Lam sư bá thế nào, em hiểu rõ nhất. Nếu ông ấy chọn cái tay ở Ấn Khê Tiểu Trúc kia rồi thì dù em nói thế nào cũng không được đâu.”

Lam Hạo Nguyệt mím môi, mãi một lúc sau mới kiên quyết đáp: “Tôi cũng không tin ông ấy có thể ép buộc nhét tôi vào kiệu hoa!”

Triệu Thời Anh thấy nàng đã tức giận, bỡn cợt vài câu rồi bỏ đi.

Lam Hạo Nguyệt bị những lời nói của hắn ta khiến tâm tình không yên, tức tối trở về phòng. Nhìn mây trắng lững lờ ngoài cửa sổ, nghĩ tới cha mình trước đây luôn quyết định độc đoán, không cho nàng chút quyền tự chủ nào, không khỏi oán thán. Khi nàng rời khỏi Yên Hà cốc đến Tương Dương, cũng vì một việc nhỏ mà cãi nhau với cha. Hai người không ai nhường ai, chiến tranh lạnh ròng rã suốt mười ngày trời, trong cơn tức giận nàng liền bỏ nhà ra đi. Vừa về lại Hành Sơn thì gặp chuyện như vậy, sao không phiền muộn lo lắng cho được?

Nằm trên giường trằn trọc chẳng yên, nghe thấy có người đi vào cửa viện, ngồi dậy nhìn, thì ra là thị nữ Phấn Điệp. Nàng vội vàng gọi cô ta vào, muốn hỏi xem thật có chuyện này hay không.

Phấn Điệp cũng thắc mắc thưa: “Chúng em chưa từng nghe nói tới bao giờ… Có điều, quả thật chủ nhân đối xử với vị Thiệu công tử kia rất tốt.”

Lam Hạo Nguyệt ngồi đờ đẫn ở đầu giường, Phấn Điệp lại bảo: “Tiểu thư nên mau chóng rửa mặt chải đầu chút đi, buổi tối chủ nhân và Thiệu công tử sẽ về đấy. Mấy hôm trước ngài nghe nói cô sắp về, liền gọi đầu bếp từ trong thành đến, bảo muốn bày tiệc rượu trong vườn hoa, để cô được gặp Thiệu công tử.”

Lam Hạo Nguyệt ngỡ ngàng ngẩng đầu lên, Phấn Điệp hoảng sợ thụt lùi về sau một bước, nhỏ giọng thưa: “Em lại lỡ lời, tiểu thư đừng trách. Vốn chủ nhân cũng không muốn để cho cô biết ý định lần này của ngài.”

Dứt lời, không đợi Lam Hạo Nguyệt đáp lại, liền chạy ra khỏi phòng.

Có Phấn Điệp, Lam Hạo Nguyệt càng tin thật về những gì Triệu Thời Anh vừa nói. Xem ra quả là cha muốn gả nàng cho cái vị Thiệu công tử chưa gặp bao giờ thật rồi. Từ nhỏ đến lớn Lam Hạo Nguyệt luôn bị cha quản rất nghiêm, không cho nàng mảy may có ý kiến phản đối. Nay không ngờ đang ngơ ngơ ngác ngác bị gả tới Lư Châu cách xa ngàn dặm, tâm tình muốn giảng hòa cùng cha, nhất thời tan thành mây khói, chẳng thấy tung tích.

***

Thấy trời sập tối, ngoài rừng trúc, từng ngọn đèn hoa được treo lên, lập lòe ánh sáng u u trong buổi hoàng hôn ảm đạm. Các sư huynh đệ cười đùa không ngớt, nghĩ tới việc sắp được chè chén thỏa thuê, say sưa sung sướng.

Trong bầu không khí vui vẻ ấm áp, Lam Hạo Nguyệt buồn bã đứng dậy, vác bọc vải vẫn chưa hề được mở ra, đẩy cửa phòng, chạy về con đường mòn âm u thông ra bên ngoài cốc.

Cùng lúc đó, tại bữa tiệc trên núi Chúc Dung, đám đệ tử Hành Sơn ngồi vây xung quanh, trong đó có cả hai gã bắt nạt Thụ An vào buổi chiều trên đường núi. Mọi người ăn uống linh đình, vội vàng mời rượu Triệu Thời Anh vừa trở về.

“Ngũ sư đệ, cậu đúng là biết làm trò. Lam Hạo Nguyệt kia bị cậu lừa gạt không biết làm sao, chắc là bây giờ đang trốn trong phòng khóc lóc chứ gì?”

“Không đúng, theo tôi biết về tính tình con nha đầu kia, nhất định là sẽ tranh cãi một trận ra trò với Lam Bách Thần đây!”

Triệu Thời Anh híp mắt nói: “Ai bảo ngày thường cô ta không xem chúng ta vào mắt, bây giờ dọa một trận cũng chẳng gì không được. Nếu sư phụ có hỏi tới, cứ bảo do nghe đồn thôi, Lam Bách Thần cũng không đến mức so đo tính toán gì đâu.”

“Cậu thật là!”

Cả đám cười phá lên, tùy tiện reo hò, khiến cho vầng trăng sáng ngoài phòng cũng phải trốn vào mây, hồi lâu mà chẳng thấy.

Advertisements

16 thoughts on “[Một hồ sen xanh đợi trăng lên] – Chương 1

  1. Mình cũng rất thích ngôi xưng trong Hoa Tư Dẫn, và cũng không thích lắm việc cứ ta- ngươi, … rặc từ đầu đến cuối truyện. Không kì thị nó nhưng mình thấy nên áp dụng cho từng trường hợp thích hợp ^^

    Like

  2. Ý, mình thích cách xưng hô này nhà bạn chủ nhà. Truyện nhà mình nhiễm mấy kiểu truyện dịch với đọc Hồng Lâu Mộng nhiễm xưng hô trong ấy. Cũng toàn, anh, chị, em, cô, dì, chú, thím, cô nọ cậu kia thôi, biết là có bạn không thích nhưng cứ muốn thế:)) H mới có thời gian đọc truyện.

    Liked by 1 person

    1. Uh :3 biết là phần đông thích kiểu kia hơn, nhưng chẳng qua mình nghĩ mọi người vì quen nên mới cảm thấy thế thôi :3

      Like

    2. Uh, thói quen ý mà, mình thì làm vì sở thích. Ngày xưa xem phim bộ Trung Quốc các bác vẫn dịch anh, em, cô, dì, chú mợ đấy thôi. Có thấy làm sao đâu, vẫn hay mà^^ Hôm nọ tớ vừa xem lại Kinh Hoa Yên Vân, hay thế!

      Liked by 1 person

  3. ách. ta đi ngủ đây …cuối tuần hóng cảnh anh Ngọc “nhìn'” chị không mảnh vải che thân… hắc hắc chủ nhà fingting :))))

    Liked by 1 person

  4. hức … cổ đại nha… ta cũng nghĩ tới chuyện hạo nguyệt không thích vị sư huynh đó nhưng dù sao cũng xưng theo vai vế… chậc chậc ..lại có người cuồng HTD rồi

    Like

    1. mình đang để bạn Ngọc bạn Nguyệt còn xưng nhau là anh tôi, cô tôi cơ mà =))

      Ừ, mình là fan cuồng của HTD á =))))) Xưng tôi để mai mốt hai bạn ấy nhau rồi thì sẽ thành em-chàng; tôi-em, mình bị ghiền cái xưng hô này lắm, hí hí ( ´∀`)

      Thật ra xưng huynh-muội, ta-ngươi thì dễ, cũng phù hợp với nhiều người, chẳng qua do mình mắc bệnh tự ngược nên… :))

      Like

  5. sao không xưg huynh muội mà xưng anh tôi . ta thấy sao sao ấy.. ý kiến riêng mong chủ nhà đừng gạch đá

    Like

    1. Mình bị nhiễm truyện Hoa Tư Dẫn nên chỉ thích xưng tôi =)))) Còn với Triệu Thời Anh, vì gã này không phải là người tốt, bản thân Lam Hạo Nguyệt không có cảm tình với gã, thế nên mình để anh-tôi nhằm một phần tỏ thái độ, không dùng xưng hô thân thiết như huynh-muội được :’)

      Cám ơn bạn đã góp ý, có gì không hợp lý mình sẽ sửa. Mừng còn không kịp, đâu ra gạch 😥

      Like

    2. “Phải nói chứ, Hạo Nguyệt sư muội à, lâu rồi không gặp, muội ngày càng đẹp ra.”
      Lam Hạo Nguyệt cố dằn cơn tức trong lòng, xoay lưng lại bảo: “Triệu sư huynh, ta vừa trở về từ Tương Dương, đang rất mệt, không tiện tiếp đón. Nếu huynh muốn nói chuyện phiếm, mời hôm khác lại đến.”
      Triệu Thời Anh đưa tay vuốt cằm, cau mày nói: “Sư muội, không phải vì muội đã có người trong lòng nên lạnh nhạt với huynh đấy chứ?”
      “huynh đừng nói nhảm! Ta có người trong lòng lúc nào?”

      Like

  6. Lam Hao Nguyet chac la nu 9 phai khong em? Cai lu de tu kia dua dai ha, nhung ma khong kheo lai hoa that ay chu! Co chut co mong xem vi Thieu cong tu kia la ai nha! Thanks em nhieu!

    Liked by 1 person

Nói gì với mình đi (●´∀`●)

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s