[Harmony Fic] I love you, Hermione.

[Harmony Fic] I love you, Hermione.

I love you, Hermione

by [Nguyên]

Lần đầu tiên nghĩ ra cốt truyện này cũng có chuyện của ba năm trước. Từ những câu văn cụt ngủn. Rồi mỗi lần đọc lại thì lại thêm thắt, chỉnh sửa câu cú, nhưngười nó vẫn không thể trở thành một câu chuyện hoàn hảo. Mình đã rất muốn viết thật nhiều, xây dựng thật đồ sộ, dù là oneshot nhưng phải thật logic, nhưng lực bất tòng tâm, đầu voi đuôi chuột. 🙂

Nhưng… đành vậy thôi. 🙂

——

Tiếng lá cây thổi mãi, da diết và lắng đọng, không gian bao trùm nỗi đau thương. Chỉ có tiếng gió rít gào từng cơn như thay cho nỗi lòng anh lúc này. Anh đứng đó, không chấp nhận được sự thật. Không thể nào là thật được, phải không? Làm sao có thể…

Tất cả, tất cả mọi tiếng động bây giờ tạo nên một bản nhạc kì lạ và dai dẳng. Một bản nhạc đưa tiễn bằng âm thanh của gió, âm thanh của niềm đau, và của cả tình thương.

– Hermione? Hermione? Em vẫn còn ở đó mà phải không? Phải không… Hermy? – Anh đau đớn quỳ xuống bên cạnh người con gái trước mặt, đôi tay run rẩy, khe khẽ chạm vào từng đường nét trên khuôn mặt gầy xọm vì bôn ba, vật lộn trong rừng cả năm trời. Thế nhưng gương mặt cô, vẻ thanh thản và nhẹ nhàng vẫn như mọi khi, còn đó. Trên môi vẫn cười dịu dàng như mọi ngày, vẫn vương trên khóe môi. Chỉ riêng một điều khác bình thường.

Thân thể cô lạnh. Lạnh ngắt. Lạnh đến tím tái cả lòng anh.

Thê lương đến không thể thốt lên bất kì thứ tiếng nào, chỉ có tiếng ư ử rên rỉ trong cổ họng.

Một cơn gió đột ngột rít gào, như một nốt cao bị hỏng trong một bản nhạc. Anh giật mình thảng thốt nhìn xung quanh.

Vị nhạc trưởng dừng lại đột ngột. Cả dàn nhạc chìm trong tĩnh lặng.

– Anh mất em thật sự rồi sao? Anh mất em rồi sao? Đó là sự thật sao? Vì cái hành động liều lĩnh và ngu ngốc. Vì một chút sĩ diện của một “đứa bé sống sót” mà anh phải thật sự mất em sao? Em muốn trừng phạt anh sao?

Harry đau đớn, gục đầu, điên dại cào cấu vào mặt đất. Trút tất cả nỗi đau đớn của mình vào mặt đất. Chẳng biết, đất mẹ có nhận tất cả nỗi đau thay anh không nhưng trước đó, các ngón tay anh đều bật máu.

Nỗi đau trong lòng nào có vơi.

Cuộc đời của anh, dường như chỉ có đau khổ và mất mát. Mọi người ví anh là “đứa bé sống sót”, 7 lần đối diện với Voldermort, anh là kẻ đứng dậy sau cùng, là người được tung hô giữa bao vạn người trong cái thế giới này? Nhưng thật sự có phải vậy không?

Hay như Voldermort trước khi tan biến thành tro bụi, nói to trong cơn điên dại.

“Mày là đứa trẻ bị nguyền rủa. Đứa trẻ sống sót chỉ là thứ lão già Dumberdore vẽ lên nhằm che dấu sự thật này thôi. Không phải tao, Harry. Chính mày, Harry. Chính mày mới là người giết chết người thân của mày. Chính mày. Họ chết vì mày. Mày đã giết họ. HARRY POTTER.”

Lời hắn nói liệu có phải là sự thật?

“Họ chết vì mày. Mày đã giết họ.”

CHÍNH VÌ MÀY!

LÀ MÀY

VÌ ANH!

VÌ HARRY POTTER.

– Không… không phải. Không!.

Anh điên dại chạy sâu vào khu rừng cấm. Anh càng chạy, trốn tránh, vứt bỏ mọi thứ đằng sau thì lại càng cảm thấy sụp đổ. Đất dưới chân dường như nứt ra và vỡ vụn. Bàn chân đặt trên mặt đất không còn vững vàng. Vỡ thành từng mảng.

Ai? Là ai kia? Ai đang ở sau tôi? Má? Ba? Chú Sirius? Thầy?

KHÔNG! Không phải con! Con không có! Chính hắn. Là hắn, chúa tể hắc ám, Voldemort! Không phải con!

Loạng choạng, hấp tấp với những bước chân của mình, anh ngã xuống dưới đất. Lăn lông lốc vài vòng. Anh phát hiện ra, chạy một vòng cuối cùng anh cũng về lại chỗ cũ, nơi có cô.

Không, không phải. Xung quanh bãi đất trống nào có dấu chân bỏ chạy nào của anh. Harry chợt nhận ra, anh thậm chí còn không thể đứng lên được. Anh không đứng được, thậm chí còn không gượng nổi thân mình.

– Harry, bình tĩnh lại đi. Hermione thật sự đã đi rồi. Tớ biết đối với cậu là khó chấp nhận nhưng thật sự là thế. Hermione, cô ấy đã hi sinh. Hi sinh anh dũng. Không phải vì cậu, không phải vì tớ hay bất cứ ai. Cô ấy hi sinh vì cô ấy đã lựa chọn như vậy. Ngay từ đầu, Hermione luôn biết rằng chuyện này có thể xảy ra, bởi thế nụ cười kia vẫn không tắt trên gương mặt ấy. Cô ấy là một nữ anh hùng. Còn cậu thì sao? Cậu như thế này, chẳng phải phí hoài mạng sống của cô ấy sao? Làm ơn đi, Harry. – Ron lay lay vai anh, rên rỉ nhìn hình ảnh người bạn thân còn lại duy nhất của mình. Chỉ lúc này chứ không phải bất cứ lúc nào khác, cậu biết rằng đây là lúc cậu cần lấy tất cả sức mạnh, dũng khí để ngăn chặn sự yếu đuối chỉ chực trào ra, gục đầu lên vai Harry mà gào khóc cho thỏa nỗi lòng – Hãy để cô ấy yên nghỉ, được không Harry?

Bất chợt, không biết sức mạnh từ đâu, Harry đẩy Ron ra, chống tay xuống đất rồi loạng choạng gượng dậy, đứng thẳng lưng.

– Hermione, cô ấy sẽ không yên nghỉ. Cô ấy luôn phải nhìn đến tớ. Mình phải trừng phạt cô ấy. Chính Hermione làm mình đau khổ thế này. Là cô ấy bước vào cuộc sống của mình, và giờ… bỏ đi như thế sao… – Harry đáp, lúc này, giọng nói đứt quãng, không còn giữ được bình tĩnh. Nước mặt bắt đầu lăn dài trên mặt – Nếu Hermy… Hermione yên nghỉ, chẳng phải cô ấy sẽ biến mất sao? Biến mất thật sự… biến mất đó, cậu hiểu không? Nếu cô ấy… nếu cô ấy…

Những lời cuối cùng cũng không thể bật khỏi môi. Harry gào lên từng tiếng, gào như xé rách cả cổ họng nhưng nỗi thống khổ vẫn không hề vơi.

Vị nhạc trưởng già đột nhiên quay lại với công việc của mình. Điệu nhạc tiễn đưa hòa cùng tiếng gào khóc đau thương, vẫn còn vang vọng mãi không dứt.

Mọi người xung quanh còn sống sót đều có mặt ở đây, ở bên anh lúc này, đều nhìn anh thương cảm và đau xót. Trải qua cuộc chiến, mất mát là điều không thể tránh khỏi, nhưng có đáng không. Con người kia, đã từng cô đơn suốt một tuổi thơ, và bây giờ, sẽ đối diện một đời cô độc nữa sao?

“Bốp”

Má anh đau rát. Mà hình như cũng chỉ bằng cách này mới có ngăn cản được tiếng gào đau đớn của Harry. Anh ngừng gào thét, ngẩn ngơ.

– Ginny… – Ron rên rỉ, cậu không kịp ngăn Ginny lại

– Đứng lên đi Harry, đứng lên đi… – Ginny nói bằng giọng đanh thép nhất mà cô có thể tạo ra lúc này.

Phớt lờ lời cô, Harry vẫn im lặng. Anh chỉ lặng lẽ nhìn cô, nhìn người con gái trước mặt. Cô là người anh nghĩ mình đã yêu, là người mà định mệnh dành cho.
– Là chính anh đó, Harry. Chị ấy đúng là chết vì anh đó. Hermione đã chết vì bảo vệ Harry Potter. Rồi giờ thì sao? Bây giờ anh lại tiếp tục muốn chị ấy luôn ở bên anh sao? Anh muốn chị ấy phải vật vờ, thành một hồn ma luôn ở bên cạnh anh sao? Anh cũng biết, hồn ma mãi không thể siêu thoát mà. Sao anh lại ích kỉ thế hả? Harry?

– Câm đi Ginny? Mặc kệ tôi! Đi! Cút! Cút khỏi đây! Tất cả mọi người… cút đi… để tôi yên… – Harry tức giận vung đũa lên, điên cuồng chỉ vào những người xung quanh. – Tôi không muốn làm hại em, Ginny. Đừng ép tôi, Ginny. Bác Weasley đã chịu quá đủ sau cái chết của Fred rồi, vì thế đừng ép tôi, Ginny…

– Em không ép anh, Harry… chính anh tự ép buộc bản thân mình. Mỗi người có quyền tự chọn cho mình một con đường. Hermione cũng vậy, chị ấy không hề hối hận với lựa chọn bản thân. Còn anh thì sao? Chính anh tự đẩy mình vào ngõ cụt. – Ginny vẫn cố giữ giọng điệu cứng rắn. Nhưng từng lời, từng lời của tựa như thủy tinh, chỉ chực vỡ ra.

– Bây giờ tôi là kẻ mạnh nhất đấy, có cần tôi nhắc không? Sao hả? Chỉ cần một câu chú, cả đám người các người chẳng có cơ hội nghĩ xem lựa chọn có mặt ở đây lúc này là đúng hay không đâu. Sao, sao hả? Muốn thử không? Cút đi! Ngay! – Harry thét lên, ngừng quơ đũa loạn xạ vào xung quanh mà giờ chỉ thẳng vào cổ người con gái đứng trước mặt mình, Ginny.

– Sao thế hả Harry, bây giờ thì anh dùng sức mạnh đe dọa kẻ khác sao? Có khác gì đâu Chúa tể hắc ám đâu cơ chứ.

– Gọi tên hắn. Voldermort. Gọi tên hắn! Gọi thẳng tên hắn!

– Có ý nghĩa gì đâu, khi mà giờ đây anh cũng không đang cư xử giống hắng thôi.

– Không. Hắn là kẻ không có tình yêu. Còn tôi… tôi…

– Anh có. Anh có tình yêu của mọi người. Nhưng anh đã hành động xứng đáng không, Harry. – Ginny bình tĩnh cướp lời anh.

– Câm ngay! Cút đi! Không tôi sẽ thực hiện thật đấy! Tôi không dọa đâu!

– Cả một đời anh sẽ không thanh thản đâu, Harry. Anh không phải là người có thể làm được điều đó.

– Cả đời sao? Giờ thì nó có gì đáng sợ nữa đâu. Hahaaaaa …!!!

– Điều đó sẽ mời gọi các giám ngục. Chúng sẽ đến lúc anh đau khổ nhất. Lúc anh không còn khả năng chống cự nữa. Giám ngục sẽ lấy đi linh hồn anh…

– Thế thì tôi sẽ không còn nhớ về cô ấy nữa. Em vừa đưa ra một sáng kiến rất hay đấy. Các giám ngục, hãy tới đây đi nào… – Harry bật cười, cười man rợ.

– Đã quá nhiều người chết rồi, như vậy vẫn chưa đủ hay sao… – Ginny lặng lẽ.

– Em thì biết cái gì. – Harry tiếp tục đưa cây đũa vào gần hơn trong cổ Ginny – Từ nhỏ trong khi tôi trốn chui nhủi thằng anh họ, một bà dì và ông dượng chỉ chực tống khứ thằng nhỏ ra khỏi nhà thì cô được bao quanh bởi mọi người. Cô thậm chí còn chưa biết đau đớn, cô đơn là gì. – Harry gằn giọng.

– Em biết, Harry, em biết. Chị ấy cũng biết. Chị ấy đã muốn dùng trọn trái tim để bù đắp cho anh. Mọi người cũng biết.

Mọi hình ảnh kí ức như một đoạn phim quay chậm chảy qua lần lượt trong kí ức của anh. Tại sao? Tại sao?

Khi mọi người biết là mình sẽ chết lại luôn mỉm cười dịu dàng nhìn anh. Tại sao lại mỉm cười thanh thản như thế?

– Đủ rồi…. – Harry thét lên, ngồi gục xuống, hai tay ôm đầu…

– Anh quên rồi sao, số phận của anh, nghĩa vụ của anh. Anh quên rồi sao? Ngay cả khi đối diện với cái chết, mọi người đều có thể cười mãn nguyện đến thế. Tất cả mọi người đều đã lựa chọn con đường họ muốn đi nhất. Vì họ đều yêu anh, Harry – đến lúc này có lẽ Ginny chẳng còn giữ được giọt nước mắt nữa… – Ron cũng rất yêu Hermione, anh làm vậy anh có biết anh đã làm đau khổ biết bao người không? Mà anh có biết rằng, em cũng yêu anh, Harry ơi… Mọi người ai cũng yêu anh… Harry, đừng dại dột thế nữa, được không? Anh biết mọi người đều yêu anh mà…

Ginny vừa nói vừa chạy tới ôm chầm lấy Harry…

Anh buông cây đũa xuống, người anh như lả đi, chìm vào hôn mê.

Đúng vậy. Anh còn nợ mọi người quá nhiều. Anh phải trả, dùng cả đời mà trả.

1 năm sau…

– Chúc mừng cậu, Harry cậu đã lên được chức thần sáng rồi, cậu là thần sáng trẻ nhất, ưu tú nhất mọi thời đại… – Ron nói một cách hồ hởi, cái giọng của anh chẳng khác gì 8 năm trước đây, khi mà Harry trở thành Tầm thủ nhỏ tuổi nhất…

Harry cười khẽ. Dù thế nào, qua bao thời gian, qua bao biến cố, cậu bé tóc đỏ bạn anh ngày xưa vẫn luôn như vậy.

– Harry, chúc mừng anh…

– Chúc mừng Harry…

– Cậu bé sống sót – ai đó gọi lớn.

Và như một dây chuyền, mọi người đều tung hô cái tên đó.

Anh mệt mỏi chẳng muốn nói tiếp dù giờ đây anh chỉ muốn hét lên, bảo mọi người hãy im lặng.

Đứa trẻ đã lớn. Anh không cần nó, anh không còn là một đứa trẻ, anh không cần những thứ vô vọng này. Anh không cần lời tung hô, không cần những thứ phù phiếm như thế. Điều anh muốn lúc này là thực hiện một điều, điều quan trọng nhất trong cuộc đời anh.

5 năm sau…

Mọi thứ thay đổi quá nhiều… Ron giờ đây đã kết hôn với Luna, Ginny, cô ấy cũng đổi thành họ Longbottom… chỉ còn mình anh, anh đang theo đổi cái gì chứ? Harry? Có phải anh đang đuổi theo một thứ vô vọng, viễn vông, chẳng thể nào xảy ra… anh đang mơ mộng một điều ảo mộng, viễn vông trong cái thế giới trân tục, đau đớn và khắc nghiệt này ư?

10 năm sau…

Trong phòng làm việc riêng tại ngôi nhà của Harry Potter…

Anh đứng trước một tảng băng. Àh không, anh đứng trước người con gái anh yêu, người đang được bao phủ bởi một lớp băng dày vĩnh cửu.

Nhỏ một giọt nước màu cam lên miệng của Hermione, Harry đọc lầm bầm một câu thần chú – Avada Kedavra

Mọi người đều không biết một bí mật thật lạ kì của câu thần chú này. Nó làm cho nạn nhân chết. Nhưng không phải chết. Tức là chìm vào một hôn mê, một cái chết giả mà chỉ khi kết hợp hai thứ nước bí ngô và câu thần chú này, điều đó đồng nghĩa với việc “đánh thức” người đó dậy. Anh biết được điều này khi được nghe kể rằng món mà bố mẹ anh thích nhất là nước bí ngô và họ thường cho anh uống vào mỗi tối. Có lẽ đó cũng là lí do vào cái đêm định mệnh đó. Anh vẫn còn sống.

Ánh sáng màu cam lóe lên từ tảng băng kia… một thứ ánh sáng kì lạ… nhưng chỉ biết có một điều, nó rất ấm áp…

– Đây là đâu?

Harry không nói gì, anh ôm chầm Hermione, cô ấy đang ở đây, bên anh.

– Anh yêu em, Hermione. – Harry nhẹ nhàng hôn lên bờ môi ấm áp kia, điều mà anh đã bỏ lỡ suốt 7 năm, đã chờ đợi suốt 10 năm nay… ban đầu là những nụ hôn phớt nhẹ như thể anh không dám tin người con gái bằng xương bằng thịt, giấc mơ bao năm của anh, lại trở nên rất đỗi thật như thế, rồi dần dần là những nụ hôn mạnh bạo, cái ôm siết như muốn cô tan vào lòng ngực mình.

Hermione ngạc nhiên khi nhận ra sự thay đổi của chàng trai trước mặt do tháng năm, nhưng rồi mỉm cười dịu dàng nhìn anh, đáp trả lại nụ hôn nóng bỏng rồi khẽ thì thầm.

– Lưỡi anh hay lưỡi em có vị bí ngô nhỉ.

./.

Advertisements
[Harmony fic] – Gửi ông già Noel

[Harmony fic] – Gửi ông già Noel

Gửi ông già Noel

by [Nguyên]

Trời đất, lâu lắm rồi mới viết nổi một cái fic Harmony :’D. Thật ra mình muốn tìm cái hình nào về giáng sinh để chưng lên tí, nhưng hình kiếm được thì nhìn hơi cô đơn  nên thôi, để hình hai bạn trẻ cho thấy hạnh phúc :D. Trời Sài Gòn mùa này có mưa nhưng vẫn nóng lắm, thêm tí tuyết trái mùa cho dễ chịu vậy 😀

—–

Gửi ông già Noel,

Con tên là Lily Harmony Potter, đầu tiên, con chỉ muốn nói một điều là vì trước giờ con chưa từng thử viết một bức thư nào cho nên nếu có gì sai sót, xin người thông cảm cho đứa bé gái ngốc nghếch và tội nghiệp này.

Đã 6 năm rồi kể từ khi con sinh ra đời, đây là lần đầu tiên con viết thư cho một người xa lạ chỉ tồn tại trong trí óc tưởng tượng của một đứa bé non nớt như con nên làm ơn, xin người hãy rủ lòng với đứa bé đáng thương này, người nhé. Nhân danh Merlin, nhân danh ba và má con, nhân danh bằng tất cả những gì mà con có kể từ có mặt trên đời, con xin hứa bằng tất cả tấm lòng với người là con sẽ không giựt lấy cây bút màu dù nó là của con trong khi nhóc James nó đang nghịch nữa, con cũng sẽ không hề mách với má chuyện ba cho tụi con ăn ngũ cốc đóng hộp thay vì phải ăn cháo dinh dưỡng (eo, con xinh lỗi nếu đã tỏ một thái độ không đúng mực trong hoàn cảnh này, nhưng món cháo dinh dưỡng đó thật sự là một thảm họa) má chuẩn bị sẵn. Con cũng không mách má việc ba dùng đũa phép để làm việc nhà dù rằng má con luôn dặn là ba không được lạm dụng phép thuật đâu. À vâng, tất nhiên là bao gồm cả việc ba con dùng bột flo để đưa con và thằng James đi mẫu giáo. Con xin hứa là con sẽ không mách, không nói và coi như con không biết luôn đấy. Mặc dù thế, con chỉ hứa là không nói gì thôi, chứ má con có biết hay không thì việc đó nằm quá tầm tay của một đứa trẻ sắp vào lớp 1 như con phải không ạ.

Con chỉ ước một điều thôi, vâng, một điều ước duy nhất thay cho 6 năm sống trên đời là hoàn toàn xứng đáng phải không ạ, vì thế, một lần nữa, xin người hãy rủ lòng thương mà thực hiện tâm nguyện nhỏ bé này. Mẹ Luna đã dạy con phải biết quý trọng những gì mình có nên con sẽ không tham lam hay đòi hỏi gì đâu, vì trẻ ngoan mới được nhận quà, mà thay vì quà, con xin một điều ước cũng không có gì là quá đáng phải không? Bố Ron thường xoa đầu con và khen “Con thật hiểu chuyện và già đời, y chang má con ngày xưa.” Con cũng chẳng rõ má con ngày xưa như thế nào nhưng được khen giống má, con rất vui.

Con sẽ trở thành một đứa hiểu chuyện như má con (như bố Ron hay nói) nên con biết nếu chỉ viết điều ước ra thôi thì chắc ông sẽ không hiểu hết sự tình mà vui lòng rủ lòng thương mất, nên dù gì đi chăng nữa, có thể nó hơi dài dòng nhưng con xin phép được kể đầu đuôi câu chuyện ra cho ông biết.

Đó là vào một ngày đẹp trời vào ban sáng, ban tối có hơi lạnh một chút vì sắp giáng sinh mà, nhưng không sao vì tụi con đang ngồi trong phòng khách, mà phòng khách nhà con có cái lò sưởi khá tốt. À, nhân tiện, cái lò sưởi ấy là cái lò má con chọn mẫu đấy, mà nó cũng là chỗ ba con đưa tụi con đến trường bằng bột Flo dù rằng má bảo không tốt cho trẻ em và sẽ xảy ra chuyện gì nếu một Muggle nào đó phát hiện ra? Nó, ý con là cái lò sưởi, có hoa văn chạm nổi trên… Á, con có lạc đề không ạ? Con thành thật xin lỗi nếu đã dài dòng. Khi ấy, nhóc James đang ngồi nghịch cái cây bút màu mà con được bố Ron tặng (thật ra là bố Ron đã lén tặng con nhân dịp sinh nhật vì ông không biết má con mà phát hiện ra thì nổi cơn tanh bành thế nào đâu. Đã thế, nhớ mẹ Luna và ba che giấu hộ nên má con chả phát hiện gì cho đến bây giờ cả.) Mà chắc ông cũng nghe đến tiệm Giỡn của bác Fred rồi chứ? Con chắc chắn rằng ai cũng phải biết cái tiệm đó luôn ấy! Cái tiệm ấy hay cực kì! Có lần (tất nhiên là giấu má) tụi con được dẫn đến đó để chơi vì bất ngờ nhà trẻ cho nghỉ. Trời ơi! Khi nhớ lại, con chỉ ước giá như ngày nào nhà trẻ cũng cho nghỉ. Nhưng không đâu, con không thể là một đứa bé tham lam thế được, nên con sẽ chỉ giành một điều ước duy nhất ấy cho điều này thôi, à, ý con là điều con đang, à không, sắp kể và đang kể nguyên nhân.

Trở lại với món quà. Món quà ấy được bố Ron tặng con nhân ngày sinh nhật từ tiệm Giỡn. Nó cực kì hay luôn ấy! Nó có thể phun ra bất kì màu gì con muốn mà chỉ cần nói – “Bớ bút, bút bò bút ngu ngốc xầm xằng, hãy phun ra màu xanh.” – Con cũng không tin cái câu thần chú mà bố Ron bày cho này lắm, tại đôi khi con chưa kịp nói gì thì nó đã phun ra màu khác theo ý con rồi. Vì nó là thứ có giá trị nhất với con nên con thích nó lắm, chắc ông cũng hiểu mà. Nên khi con vừa buông cây bút ra là thằng James nó lon ton chạy lại và giật cây bút ngay trên tay con. Nó chỉ là một thằng nhóc 3 tuổi và có một hành động như thế là không thể chấp nhận được, đúng không ạ? Hơn hết, vì con là người chị yêu dấu của nó, người duy nhất không bao giờ muốn nó trở thành một đứa trẻ hư một cách không-thể-chấp-nhận-được như vậy nên con đã bảo “Không được!” rồi đập khẽ vào tay nó, thề có Merlin, con chỉ đập khẽ vào tay nó, đó như một cái chạm nhẹ thôi, và lấy lại cây bút.

Mọi chuyện tưởng như thế là xong rồi, thế mà, thằng nhóc tóc đen cứng đầu cứng cổ đó ngang ngược khóc ré lên, mặc cho con vội vàng chạy tới nhanh chóng bịt mồm nó lại, thế mà cũng không ăn thua, nó vẫn khóc với tần số cao nhất có thể. Nó thật là một đứa bé hư đúng không ạ? Con thật lo lắng cho nó nếu đến khi nó đủ tuổi đến trường, thế nào cô giáo cũng nhốt nó vào nhà vệ sinh dưới gầm cầu thang cho coi! Trong khi con hoảng hốt tìm cách để nó ngậm mồm lại thì cây bút phản ứng với âm thanh đáng ghét đó đã phun mực, à thì… vâng, con hứa sẽ thành thật với ông mà. Nó đã phun ra mực không thể chùi được lên khắp căn phòng. Giá mà bố Ron nói cho con biết nó sẽ phản ứng với âm thanh lớn kiểu này thì con sẽ không nhận món quà này đâu, tại bố Ron cả!

Rồi chuyện gì đến rồi sẽ đến, cây bút phun mực khắp cả căn phòng, lên rèm cửa màu sáng má con đã phải phân vân chọn lựa suốt 2 ngày, lên cả mớ bằng khen của má con và mớ cúp quitdict ba con giành được trong thời còn học ở trường phù thủy. Thật kinh khủng! Thằng nhóc đó thật kinh khủng! Đến khi con có thể tưởng tượng được má con sẽ giận dữ và có thể sẽ phạt con thế nào tội dùng những món đồ không-hợp-quy-cách trước thằng nhóc James, thật ra con nghĩ là mình đã bị oan, nhưng vì con là chị nó, dù không thật sự muốn cho lắm, nên con sẽ nhận lỗi với má và chịu phạt. Tưởng mọi chuyện chỉ có thế nếu ba con không vào phòng, rồi hoảng hốt khi nhìn hiện trạng, thề có Merlin, con đã nghe ba con chửi tục – tất nhiên con không điên mà mách lại với má chuyện này đâu – rồi nhanh chóng rút đũa phép. Nói đến đây con thấy ba con thật là… Đường đường được báo chí tung hô là thần sáng trẻ tuổi nhất mọi thời đại vậy mà lại mất bình tĩnh khi nhìn thấy mớ bằng khen của má con bị vấy bẩn hơn bất cứ lúc nào hết. Mà hình như cứ động chuyện gì liên quan đến má con ba con đều thế thì phải. Nên khi cuống cuồng tìm một câu thần chú giải quyết tình hình thì thay vì nhắm vào cây bút thì lại nhầm vào cái bình hoa mà má con quý nhất, và rồi thì…. Trời ơi, cái lỗi này hoàn toàn không liên quan đến con! Và cây bút, cứ như nó đang cảm nhận được sự nguy hiểm có thể sắp đến nên đã chạy lăng quăng khắp phòng, và vừa chạy vừa phun mực.

Merlin ơi, con không dám nhớ lại những chuyện khi đó nữa.

Chuyện đến rồi sẽ đến, khi má con về, nhìn căn phòng tan hoang hết cả, nào là mực phun đầy căn phòng, cả trên trần nhà, ơn chúa là nó chỉ kịp chạy trong phòng chứ không biến ra ngoài hàng lang trước khi bố con kịp chụp lại chứ không thì không biết sẽ thế nào nữa, và nhìn con với thằng James miệng mồm còn dính vết ngũ cốc đóng hộp “Mông mập mập Mông” thì lúc đó, má con nổi cơn tanh bành thật sự. Lần thứ 2, à không, 3, à không, có lẽ là 4, con thấy má nổi điên đến thế.

Má bảo má muốn tụi con được nuôi trong khuôn khổ và sạch sẽ và rồi ba cãi lại rằng tụi con phải được phát triển đồng đều về thể chất. Đến đây con thấy ba con cũng ngốc thật, ai lại cãi đi cãi má, con cứ tưởng trong nhà này ai cũng đều đã thống nhất không cần văn bản hai điều rằng “1. Má luôn đúng. 2. Nếu má sai, hãy coi lại điều 1.” Tất cả mọi chuyện chỉ bắt đầu từ một việc nhỏ xíu và ngu ngốc đấy thôi, thế mà má con lại giận dữ xách vali chuyển về nhà ông bà ngoại. Con rất lo, không phải con lo chuyện không ai hôn vào trán và đọc truyện cho con trước khi con ngủ đâu mà thật sự con rất lo lắng và hối hận. Giá như mà con không nhận cây bút hay đòi lại cây bút từ thằng James thì hay biết mấy. Con cũng biết là ba con đang rất lo, cứ nhìn cách ba vò cái đầu bù xù mấy trăm lần trong một phút như thế thì biết. Chỉ có thằng tóc đen, ý con là thằng còn lại, là vẫn cười khanh khách ngó tivi mặc trên chiến trường súng đang nổ.

Ông già Noel ơi, con chỉ xin một điều ước duy nhất này thôi, làm ơn, hãy để ba má con làm hòa với nhau lại đi. Nhìn ba con cứ ngóng cánh cửa ra vào suốt là con biết ba đang nhớ má lắm, cả thằng James thấy thiếu hơi má cũng lăn qua lăn lại không ngủ được. Bình thường nếu mà không thấy má là con đã khóc thật to rồi, mỗi lần con khóc thì cửa kính đều vỡ luôn ấy. Nhưng con sẽ ngoan cho đến khi má về, ý con là sẽ ngoan suốt đời nên con sẽ không khóc đâu, chỉ xin ông làm cho ba má con hòa lại với nhau đi.

Cám ơn ông vì tất cả

Kính thư,

Cháu gái của ông

Lily Harmony Potter.

.

.

– Để em xem nào. – trong đêm tối, Hermione độn thổ ở một khoảng cách khá xa nhà để đảm bảo không ai phát hiện ra tiếng động lớn rồi đi vào nhà, đến phòng cô con gái yêu, vuốt những lọn tóc màu nâu xoăn đang lòa xòa trên má, nhìn con bé âu yếm.

– Em mới đi công tác về, nghỉ ngơi đi đã. Mọi việc đã xong rồi chứ? Chắc em mệt lắm phải không? Uống tí cacao đi – Harry vừa nói, đưa cô li cacao còn ấm nóng, vừa quay ra treo chiếc áo khoác của cô lên móc rồi quay lại massage cho vợ yêu.

– Con bé có khóc nhiều không anh?

– Hoàn toàn không khóc, nhưng cứ ngồi rầu rĩ suốt mấy ngày nay. Cả buổi chiều nó ngồi cặm cụi viết thư kìa.

– Ôi Lily, tội nghiệp con của mẹ. – Hermione rên khẽ rồi cúi người hôn nhẹ vào má con gái khiến con bé cựa mình khe khẽ.

– Nó mới vừa ngủ, cứ hỏi anh liệu ông già Noel có nhận được thư không, bao giờ mới nhận được, nhận rồi có đọc không, hỏi anh má nó bao giờ hết giận anh suốt. – Anh nói, cố tình thì thầm vào tai cô thổi làn hơi nhột nhạt khiến cô ngượng đỏ mặt.

– Anh này – Cô ngượng chín vờ đẩy anh ra – Chứ không giả bộ giận anh để trốn đi công tác có mà con bé khóc bể nhà. Thật kinh khủng. Nó lấy đâu ra năng lượng để làm cơ chứ.

– Con của anh và em mà, phải từ thế trở lên chứ. – Harry vừa cười vừa tự hào nhìn hai báu vật đang say ngủ trên giường với vẻ mặt không che giấu nổi niềm tự hào rồi xoa tay lên bụng vợ – Ba má và hai anh chị đang chờ con đây.

– Trời đất, nhóc sắp tới mà như thế nữa thì em chẳng dám sinh nữa đâu.

– Sao lại thế. Không được một đội bóng như dân Muggle thì ít ra cũng phải cho đủ một đội Quidict nhà Potter chứ.

– Thế thôi, em xin kiếu nhé, anh tự đi mà sinh. – Hermione cười khúc khích, đẩy ông chồng thay vì biểu hiện chăm vợ thì lại đang lộ vẻ sẵn sàng phục vụ vợ con – Ghê quá. Thôi xuống nhà để con ngủ.

– Anh thì sẵn sàng sinh con cho em nhưng Merlin lại không cho nên bù lại anh xin hứa sẽ đem thân này ra để yêu chiều, phục vụ, hầu hạ vợ con anh suốt đời.

./.